13 Tháng Mười Một, 2022

Hạnh phúc giá bao nhiêu?

Rate this post



Hạnh phúc, có lúc giá chỉ bằng một tô hủ tiếu gõ nhưng mà đôi lúc giá lại tận một chiếc G63. Hạnh phúc ở đời, nó tương đối, không ai so với ai được.

Nói tương đối, bởi các giác quan của chúng ta nổi trội nhau, mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân xúc chạm… và cả ý niệm thì không ai giống ai cả. Cảm giác hưng phấn bắt đầu hình thành khi các cảm quan này được bằng lòng.

Cái khổ là chúng ta rất dễ nhàm chán với những thứ nhưng mà giác quan đã quen thuộc, đâm ra có Cảm Xúc nhàm, nhờn sau một thời gian đủ lâu. Rồi sau đó, chúng ta lại đi truy hỏi tầm những cái Cảm Xúc cao hơn, to gan hơn, để đáp ứng cho những cảm quan đó tiếp.

Có thể bạn quan tâm: » Memento Mori – Hãy nhớ, ai cũng phải chết!

Cũng một buổi tối, có trái đất ăn tô phở lề đường, là thấy rất thăng hoa rồi, nói chung vui sướng trong 10 phút ăn tô phở đấy. Nhưng có địa cầu, bữa tối phải có đủ món mặn món xào món canh, bàn dĩa phải trình diễn đẹp, không gian phải ấm cúng, nhạc du dương, bạn ngồi ăn phải đúng gu đúng tầm. Phải có tốt nhất những điều đó thì họ thế hệ ăn ngon và nao nức được, chỉ cần thiếu một thứ thì % vui tươi sẽ giảm ngay.

Vậy ai niềm phần khởi hơn ai? Câu trả lời là: Không ai hơn ai cả. Vì đó tổng thể là sự lựa chọn của mỗi địa cầu.

Mình chuộng hướng A thì các giác quan của mình chỉ cần vài điều kiện tiện nghi để tổng hợp ra vui miệng. Còn chuộng hướng B thì mình cần có nhiều điều kiện hơn thì mới đủ phục vụ màn chơi chấp nhận của các cảm quan đó.

Người không cần điều kiện gì cả mà vẫn mừng thầm, đó là người ta có phước rất Khủng trong cuộc đời. Người không cần gì nhưng vẫn đủ đầy thì họ phải thấy rõ được hết ấn tượng phiên bản chất trong người hình tướng muôn màu muôn vẻ này.

hạnh phúc thực sự



Có người có giới tính, có con, có một cái nhà mập, có tiền ngân hàng kha khá thì thế hệ hoan lạc được. Nhưng có địa cầu lại chọn con đường độc giữa, du lãm đó đây, không nhà không cửa, không vướng bận… thế lại mừng rỡ.

Vậy như thế nào sẽ chất lượng hơn? Chúng ta không rõ, chỉ chính những dân chúng đang đi trên con đường của mình mới rõ thôi. Vì sự thật, con đường nào cũng tốt cả.

ADVERTISEMENT

Ai thích chơi trò A thì phải có bổn phận và tuân theo cơ chế chơi của trò A. Còn ai chọn trò B thì phải thỏa mãn biện pháp chơi của trò B. Người nào hoàn toàn, uyển chuyển, phục vụ được những điều kiện chế tạo ra thăng hoa ở hướng đó hay trò đó thì nhân dân đó sẽ sướng. Còn chọn trò cao, hướng đi quá sức, thì mỏi mệt thôi.

Khổ là vì chổ chính giữa lực và năng lực không đủ để đi hướng đó. Nên cái khó ở cuộc đời là phải hiểu mình sức đến đâu và chọn cái gì vừa sức của mình.

Tôi có ông người chơi, cũng team tu tập. Ông bảo tôi: anh chả hiểu nhân dân ta đi mua đồng hồ Rolex để làm gì, mắc công vướng bận rồi bám chấp vào, đi đâu cũng phải giữ, thay do đeo cái Casio như anh, đeo 10 năm nay vẫn sử dụng tốt và nhiều kỷ niệm lắm.

Tôi đáp: không hẳn, tất nhiên đeo Rolex cơ mà để mất thì cũng thốn đấy, nhưng nếu anh vô tình mất cái Casio của anh thì anh có nuối tiếc không?

Rolex hay Casio chỉ là hình tướng thôi, chủ yếu vẫn là phần Tâm bên trong. Có dân chúng mất Rolex không bi thảm, chứ có mọi người mất Casio lại ai oán cả tuần đấy. Chủ yếu là chừng độ bám chấp vào vật chất ngoại cảnh bao nhiêu thôi. Sống tối giản, nhưng mà tâm còn bám chấp thì mắt vẫn còn bụi lắm.

Trước có một ông Vua giả thứ dân đi vi hành, không tồn tại ai theo bảo vệ cả. Trên đường thì vô tình gặp một Tu sĩ đang đi khất thực, không biết thế nào cơ mà Tu sĩ nhận ra nhà Vua rồi hai bên đàm đạo. Tu sĩ cứ nhìn nhà Vua rồi thầm nghĩ, ông này gan nhỉ, không sợ thế giới ta sát hại hay sao.

Vừa đi vừa nói được một đoạn thì có toàn cầu chạy ngang rung mất cái bình bát của Tu sĩ, thế là Tu sĩ phóng chạy theo để lấy lại. Nhưng sau rốt vẫn không lấy được, Tu sĩ đứng trầm tư, mặt đầy nuối tiếc nuối, bởi tài sản duy số 1 của ông chỉ có bình bát và cái áo choàng để đi khất thực thôi.

Nhà Vua đi lại, rồi khích lệ, mai tôi tặng 2-3 cái bình thế hệ, ông tha biển mà lại sài, tuy nhiên ông phải vui lên, bởi vì tên cướp đấy đã giúp ông đấy. Người Tu sĩ nhìn nhà Vua, rồi bảo, vì sao tên cướp đấy lại giúp tôi?!

ADVERTISEMENT

Thì tên cướp đã cho ông thấy, dù ông đã từ bỏ tổng thể để làm Tu sĩ rồi, nhưng ông vẫn còn bám chấp vào cái bình bát, bởi đó là cái duy số 1 ông có nên trung tâm ông bám rất chặt vào. Phải mất nó đi thì ông thế hệ biết, vai trung phong ông chưa thực sự độc lập.

Nên ở đời, địa cầu có 10 triệu cũng không chắc bớt tham hơn nhân loại có 10 tỷ. Có quần chúng mất cả gia bản nhưng vẫn đứng dậy được để đi tiếp, nhưng có người ta mất cái áo mà trung ương đã bất an đủ đường.

Có thể bạn quan tâm: » Sám hối: trí tuệ của bậc minh quân

Nên thăng hoa ở đời, cảnh sắc bên ngoài như thế nào thì bởi mình chọn hướng mình muốn thôi. Mỗi hướng sẽ có chính sách chơi của nó nên phải chuyên cần quan sát để đáp ứng cái mức háo hức mà lại mình chọn.

hạnh phúc

Chúng ta đầy đủ có quyền trải nghiệm mọi thứ trong cuộc đời này, hãy hưởng hoàn hảo nhưng nhớ là ‘đừng bám chấp vào gì cả’, đó là con đường đi đến mừng quýnh tuyệt đối. Hạnh phúc tương đối ở đời thì mau đến rồi mau đi bởi nó cần rất là nhiều điều kiện bên ngoài để duy trì.

Có thể bạn quan tâm: » Đừng coi thường những người sống ‘yên phận’

Ngủ khách sạn 5 sao cũng ngon, nhưng ra nắp cống ngủ thì cũng vẫn ngon.

Hạnh phúc đích thực là như thế!

Xem gắn thêm tại Youtube [SÁCH NÓI] KHÍ CHẤT BAO NHIÊU, HẠNH PHÚC BẤY NHIÊU – VÃN TÌNH- FULL AUDIO

“Hãy sống như một trái dứa: Đầu đội vương miện, dáng đứng hiên ngang – Bên ngoài gai góc, bên trong ngọt ngào.”

CÙNG GIAO LƯU, KẾT BẠN VỚI THƯƠNG QUA ĐÂY NHA:
* Facebook:
* Instagram:
___________________________________________________________

#SáchNói
#Sách
#sách_Nói_Hay
#Usb_Sách_Nói
#Khí_Chất_Bao_Nhiêu_Hạnh_Phúc_Bấy_Nhiêu_Full
#khí_chất_bao_nhiêu_hạnh_phúc_bấy_nhiêu
#Kho_sách_nói
#Đọc_Sách

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.