4 Tháng Mười Hai, 2022

Người mù thấy gì và người bình thường không thấy gì?

Rate this post



Tôi luôn thắc mắc rằng liệu những mọi người đui mù bẩm sinh có khao khát việc được nhìn thấy nhiều như cách chúng ta vẫn ước chừng?

Có thể bạn quan tâm: » Game Axie Infinity thực chất là gì? Có phải là lừa đảo?

Nghĩa là, một toàn cầu với đôi mắt sáng có thể sẽ trải qua cú sốc nặng nại nếu tai nạn nào đó cướp đi thiên tài nhìn thấy của họ, hay một quả đât khuyết tật thiên về chân tay có thể sẽ trải qua Cảm Xúc tiếc nuối nuối vào một vài thời khắc nào đó do luôn nhìn thấy cuộc đời của những thế giới lành lẽ khác nhau. Nhưng với những người ta đui mù bẩm sinh vốn không tồn tại kỹ năng nhìn thấy từ đầu, liệu họ có một khao khát mãnh liệt về nhân tài nhìn thấy như cách những quần chúng nhìn thấy được vẫn hình dong?

Hay chỉ như một dân chúng thường ngày luôn ước mình thông tuệ để hiểu điều nhân dân nổi bật nói, mà lại nếu không tồn tại cũng không sao?

người mù thấy gì
Ảnh: Monster Box

Những trái đất đui bẩm sinh thấy gì

Giả sử rắn và ngỗng biết nói tiếng dân chúng, khi chúng hỏi ta rằng “làm sao dân chúng có thể sống cơ mà không cảm chiếm được từ trường hay tia hồng ngoại?”, có lẽ ta sẽ ngớ quần chúng ra và trả lời lại một cách hồ nghi “hmm… thấy… phổ quát?”.

Tất cả chúng ta đều mù ở một phương diện nào đó, nếu xét về hào kiệt hấp thu thông tin từ nhân loại thực. Như không tồn tại thiên tài cảm nhận từ trường như các loài chim di trú, hay chỉ có thể nhìn mọi thứ dựa trên ánh sáng khả kiến (thay bởi vì tia X, tia tử ngoại hoặc tia hồng ngoại). Hoặc trên một phương diện nào đó, việc sở hữu hệ thống trí tuệ lẫn nền tảng kiến thức quá yếu đuối để hiểu về bạn dạng giữa và về địa cầu cũng là một dạng “đui mù”. Điểm tầm thường của những thiết hụt này là chúng ta không bao giờ nghĩ đó là một khiếm khuyết.

Nhưng có lẽ so sánh chuyện đui mù lòa với chuyện không tồn tại bản lĩnh nhìn thấy tia hồng ngoại hơi khiên cưỡng, vì dù sao đi chăng nữa, tiến hóa đã xuất bản ra thân thể trái đất Đặc trưng với ngỗng hay rắn. Vì vậy, việc không tồn tại nhân tài nhìn thấy chính là khiếm khuyết kĩ năng “lẽ ra phải có” của một cơ thể hoàn chỉnh được sản xuất nên từ tiến hóa, đặc biệt với chuyện không có những hào kiệt nhưng chúng ta vốn đã không cần tới từ đầu.

Nhưng một ví dụ khác lại có thể dễ tiếp cận hơn: chúng ta Cảm Xúc gì khi cần thiết nhìn thấy những gì ở phía sau lưng? Việc tất yêu nhìn phía sau lưng chưa bao giờ được nhìn nhận như một “vấn đề”, dù đó chính là thí dụ rõ nét hàng đầu cho điểm đui mù thị giác tất yêu tiếp cận. Nhưng cảm thấy về việc này thì sao? Tôi thậm chí còn không tưởng tượng được do sao phải có… cảm giác trong chuyện này, và đoán rằng game thủ cũng thế.

Có lẽ cho tới ban đầu đọc những dòng này, game thủ chưa từng một lần Cảm Xúc “khiếm khuyết” chỉ vì mình quan yếu nhìn được phía sau, dù rằng nhận thức rõ về nó (ít nhất sau này được nhắc trong bài viết này). Đây cũng chính là cảm nhận của nhân loại đui (xét ở những người mất khái quát thị giác và bẩm sinh), họ cần thiết nhìn thấy những gì phía trước mắt và nó khuyết đi như cách chúng ta thiết yếu nhìn thấy những gì phía sau lưng, chứ không phải có Cảm Xúc như bị bịt mắt.

Đơn giản là tất yêu. Và cũng như chúng ta cấp thiết mường tưởng được chuyện nhìn thấy phía sau lưng tuyệt hảo tới thế nào, nhân loại đui mù cũng không thực sự cảm nhận việc thiếu hụt nhân kiệt thị giác của mình là một khuyết thiếu mập đến mức nào.

Như vậy có thể vẫn còn khiến nhiều mọi người lăm tăm.

ADVERTISEMENT

Hãy thử coi ngó qua hội chứng “bán cầu bị bỏ quên” (hemispatial neglect) ở những địa cầu bị thương tổn một bán cầu não khiến nhận thức về mặt thị giác cũng bị mất đi một nửa (thường là không gian bên trái). Những loài người bận bịu hội chứng này thường không nhận thức được bên trái, và gần như xem định nghĩa “bên trái” không có (dù họ vẫn có thể quay về bên trái hoặc đi về bên trái).

Trong trường hợp nghiêm trọng, những căn bệnh nhân bận rộn hemispatial neglect thậm chí bỏ qua nửa thức ăn nằm ở bên trái của đĩa, chỉ hiểu đồng đại dương từ khoảng 12-6h hay thậm chí chỉ điểm trang, cạo râu ở một nửa khuôn mặt. Khi di chuyển, họ cũng liên tục va phải những vật thể nằm ở phía không gian đã bị “bỏ quên”.

Nghĩa là, khi các bộ phận liên quan đến tri giác và xử lý thông tin gặp chủ đề, bộ não không nhận ra được khiếm khuyết ấy và mọi thứ chỉ dễ ợt là “không tồn tại”, thay vì “bị mất” hay “bị thiếu”.

“Tôi tưởng tượng ra cái bàn y chang một cái bàn, với chiều cao, chiều rộng và hoàn hảo kết cấu của nó”, Paul Gabias san sớt trong một bài báo đăng tải trên LiveScience, ông là một nhân dân mù bẩm sinh. “Tôi có thể mường tưởng tuyệt hảo những đặc tính của cái bàn cùng một lúc như một ‘hình ảnh’ hoàn chỉnh, chỉ là nó không tồn tại màu sắc”, ông nói.

Gabias, giống với những nhân loại đui đặc biệt, xây đắp hình ảnh về mọi người bao quanh dựa trên xúc giác, thính giác và khứu giác. “Thế giới rất phong phú trong mắt những con người mù. Chỉ là nó không phải hình trạng ảnh thị giác”, ông bảo. Ông hiện đang là PGS Tâm lý học tại ĐH British Columbia, mọi người thi hành nhiều mày mò về các góc cạnh tri giác và nhận thức của chứng mù. Kinh nghiệm cá nhân và những kết quả chiếm được từ công việc học hỏi khiến Gabias tin rằng bộ não của những loài người đui vẫn hoạt động “phổ biến” xung quanh việc thiếu biết tin thị giác, bù đắp bằng những cách khác thường để đạt được kết quả sau hết. Tức vẫn có công dụng dựng ra một bạn dạng đồ chi tiết về không gian.

Gọi là “tin rằng”, bởi Gabias chưa bao giờ biết người trong mắt những loài người nhìn thấy được như thế nào, nên tất yêu đối chứng chi tiết.

Nhiều chứng cứ cũng cho thấy khi mất đi thị lực, tác dụng của những giác quan đặc biệt được tăng lên (hoặc được tập kết xử lý hơn bởi não không chú trọng vào tín hiệu thị giác nữa), như thính giác và xúc giác trở nên đảm bảo hơn. Cũng rưa rứa một loài người thường nhật sử dụng xỏ lại đôi giày dưới bàn nhưng không cần nhìn đến nó, quần chúng. # mù cũng sử dụng công dụng tương tự để thi hành những việc tinh vi Đặc biệt. Đa phần nhân dân đui có thể thực hiện các tác vụ thông thường như nấu bếp, xem phim, đọc sách. Một số khác lạ thậm chí có thể đạp xe, leo núi hay chơi thể thao. Tất nhiên sự quen thuộc của môi trường là một yếu tố quan yếu.

Nhìn phổ quát, những dân chúng có thể nhìn thấy được thường lầm lẫn rằng đui cũng na ná chỉ toàn nhìn thấy màu đen. Nhưng người đui mù bẩm sinh làm sao biết đâu là đen, khi họ vốn còn chẳng có nhiều ý niệm về màu sắc? Mọi thứ chỉ tiện nghi là “không gì cả”, y như sự thiếu hụt nhận thức của chúng ta về những gì nằm ở phía sau lưng. Ta vẫn hình dung được những gì phía sau mình nhờ vào một hình ảnh được tưởng tượng từ trung ương trí – dựa trên phân tách biết tin từ các cảm quan Đặc trưng ngoài mắt.

ADVERTISEMENT

Vai trò của nhận thức và bộ não

Bước chúng ta hấp thụ con người này không phụ thuộc vào mắt hay những gì ta thấy, mà dựa vào cốt tử vào não bộ. Vì vậy, những gì mắt nhìn được chỉ là một dạng ban bố để não bộ thi công nên hiện thực, bên cạnh những luồng thông tin từ các giác quan nổi bật. Một con người đui bẩm sinh rất có thể sẽ không nhận thức rằng phiên bản giữa đang bị “thiếu sót”, do bộ não vẫn xuất bản ra cho họ một toàn cầu hoàn chỉnh dựa trên các cảm quan Đặc biệt vẫn làm việc được. Sự so sánh sẽ chỉ đến sau này họ đã khám phá về cách nhân dân thực sự hoạt động với bọn những người ta sáng mắt.

Vì vậy, những nhân dân đui mặc dù có thể Cảm Xúc phiên bản giữa kém may mắn, mà lại Cảm Xúc ấy giống với việc chúng ta nỗ lực nhìn ra phía sau lưng của mình trong một quần chúng. # ai Có thể làm thế – một Cảm Xúc mất mát không rõ ràng. Tất nhiên việc thiếu rõ ràng này không liên quan gì sự hăng hái hay tiêu cực.

Tommy Edison, một trái đất đui bẩm sinh, nhà phê bình phim với kênh YouTube về những hiểu biết của dân chúng mù có hơn 700.000 người theo dõi, đã chia sẻ qua những video của mình rằng anh không thực sự hiểu rõ mọi người mình đang bỏ qua. Chẳng hạn khi được hỏi về thời cơ được nhìn thấy trở lại, anh bảo rằng mình sẽ thử, cơ mà cũng dè chừng rằng rất có thể bản thân sẽ ngợp trong một vài tuần nếu mắt sáng lên. Khi được hỏi về lựa chọn giữa việc đui mù bẩm sinh và đui do tai nạn, Edison đã chọn đui mù bẩm sinh như ngày nay.

“Tôi nghĩ rằng nếu tôi có nhãn quan, và rồi mất nó, có lẽ tôi không niềm vui được như ngày hôm nay. Tôi nghĩ mình sẽ trở nên một kẻ bất mãn, giận dữ và tuyệt vọng. Tôi cảm giác hiệu quả hơn vẫn là ngần ngừ rằng mình đang “mất” gì. Nếu tôi biết rằng mình đang bị “mất đi” thứ gì đó, tôi sẽ rất bi thảm. Như kịch bản hiện tại, tôi do dự mình đích thực mất gì, tôi vẹn tuyền có thể tuân theo ý mình và mọi thứ đều ổn thỏa”, ông chia sẻ.

Cũng trong video này, Edison thi hành cùng Christine Ha – quán quân Masterchef, cũng là một toàn cầu bị đui mù kể từ những năm 20 tuổi. Trái ngược với Edison, Christine Ha cho rằng việc có thị lực rồi mất đi là một kịch bạn dạng sướng tê hơn, bởi vì cô đã có thể nhìn thấy chồng của mình, có thể tài xế và nhìn thấy nhân dân, ban sơ toàn cục chỉ còn là một khuông cảnh mờ ảo. Ít nhất việc biết rằng mình đã bỏ lỡ điều gì vẫn thoải mái hơn, theo Ha.

Khi chia sẻ về trải đời mơ, Christine Ha cho biết mình vẫn trải qua những giấc mơ với toàn thể nhãn quan như khi cô vẫn còn sáng mắt, và thử khám phá này thật tệ vào lúc thức dậy và biết rằng mọi thứ chỉ là mơ. Dường như đó, Edison mặc dù vẫn có những giấc mơ chân thực (như diễn đạt của PGS Gabias ở ở trên), cơ mà ông không đích thực nhìn thấy gì cả.

“Khi mơ, tôi không thấy gì cả. Vì tâm thức của tôi vốn lừng khừng làm thế nào để “nhìn”, bởi thế tôi bắt buộc “thấy” trong giấc mơ. Não của Christine nhớ cách để “nhìn”, của tôi thì không. Vì thế tôi chỉ mơ bằng 4 giác quan, như có thể ngửi, nếm, sờ hoặc nghe. Nhưng tôi bắt buộc “nhìn”. Nhưng dĩ nhiên nó vẫn rất sống động”, Edison kể. Chia sẻ của ông cũng thích hợp với kết quả của các mày mò trước đó về giấc mơ của quần chúng mù. Tất nhiên cả lời kể của địa cầu mù về giấc mơ của họ sao cho phù hợp với cách hiểu của thế giới phổ biến, lẫn cách ta cố gắng mường tượng, đều dẫn đến sai lệch khi học hỏi về giấc mơ của nhau.

Sự dị thường về mặt nhận thức trong “hiểu cảm giác của nhau” có thể bự tới mức khó hình dong, do rất khó để tạo ra thử nghiệm đối chứng (chả hạn ta chẳng thể có thí điểm dựa trên những nhân dân đui bẩm sinh, sau đó có thể nhìn thấy hay ngược lại). Nhưng các học hỏi nhận thấy rằng vùng vỏ não thị giác vẫn hoạt động với quả đât mù như nhân dân bình thường. Nghĩa là coi sóc các cảm quan khác biệt, não chúng ta vẫn cư xử như thể đó là công bố cho một dạng “hình ảnh”.

Đồng thời, nhiều lúc toàn cầu thường nhật với toàn cục giác quan nhưng mà bị thương tổn não bộ có thể khiến thông báo nhận được từ cảm quan trở nên vô bổ. Ngoài hội chứng “bỏ quên một phía” như đề cập ở trên, còn có:

– Aphantasia: mất khả năng mường tưởng những hình ảnh trong tâm trí. Những trái đất bị chứng này sẽ mất đi khả năng ghi nhớ tiếng động, mùi hay Cảm Xúc. Đôi lúc còn dẫn tới hội chứng prosopagnosia khiến mất tính năng nhận biết khuôn mặt. Tất nhiên ngay cả khi các giác quan không hề bị mất kỹ năng.

– Agnosia: không có tác dụng nhận mặt thông báo về cảm thấy. Agnosia lại được tạo thành nhiều vẻ bên ngoài, về mất nhân tài nhận biết đồ vật, nhân loại, tiếng động, kiểu hoặc mùi hương, cảm xúc, màu sắc, Cảm Xúc… trong khi trí nhớ vẫn còn tốt và các giác quan vẫn hoạt động chung.

– Allochiria: bị lầm lẫn giữa bên phải và bên trái, hiểu nhầm tín hiệu từ phần thân thể bên này sang phần bên kia, chả hạn bị tấn công vào tay phải lại cảm thấy đau ở tay trái.

– Anosognosia: mất nhận thức về phiên bản thân. Người bận rộn bệnh dịch này thường chối từ tin rằng mình đang sở hữu các phòng ban thân thể của phiên bản thân, và có thiên hướng không sử dụng đến chúng. Chẳng hạn quên mất, hoặc không tin rằng cánh tay của mình là của mình.

– Hemimotor neglect: chây lười vận động. Người bị bận rộn chứng này thường không sài đến tay chân của mình, mặc dù chúng vẫn tầm thường. Việc biếng nhác này có thể dẫn tới chứng teo cơ hoặc mất nhân tài vận động các chi thật.

– Cortical blindness: đui vỏ não. Trái với người mù, dân chúng bận bịu dịch này vẫn chiếm hữu mắt có thể nhìn thấy được, mà phần vỏ não chịu trách nhiệm xử lý ban bố thị giác lại bị thương tổn. Do vậy, họ quan yếu nhìn thấy dù não bộ vẫn nhận lên tiếng từ mắt. Một điều đáng cẩn thận, nhiều thí nghiệm thi hành trên các đối tượng bị mù vỏ não (chủ yếu là khỉ), cho thấy não bộ vẫn phản động lại với hình ảnh thị giác nhận được từ mắt, khoác dù chủ nhân của chúng không nhận thức được điều đó.

Nhìn thông thường, sự “đui” hay những mất mát nhận thức Đặc trưng nương tựa nhiều vào não bộ. Do vậy, bộ não hoàn chỉnh và giác quan hư hại vẫn là kịch bạn dạng tích cực hơn ngược lại (đương nhiên cả nhị đều tệ hơn việc cả não bộ lẫn giác quan đều làm việc chung).

Nhưng dù sao đi chăng nữa, đó chỉ nhận xét về mặt lý thuyết, do cuộc sống thực tiễn tinh vi rất nhiều so với chỉ tính đến cảm nhận của bộ não, xét trong một môi trường lý tưởng. Vì nếu thế giới chỉ toàn địa cầu đui sống thường ngày với nhau, có thể họ đã đích thực tạo ra xã hội xoay quanh đó nhưng mà không nhận thức được sự thiếu hụt của mình, nhưng mà…

Những trở ngại nhưng mà thế giới đui gặp phải

Xã hội chúng ta đang sống là một môi trường rắc rối và nguy hiểm, với cả những nhân dân chiếm hữu toàn thể nhân kiệt tri giác. Chúng ta cần một chừng độ nhận thức và ý thức nhất định để tham gia vào các sinh hoạt sống ở người thực – nơi mọi thứ đều tiềm ẩn cảnh nguy hiểm nguy hiểm. Vì vậy, cuộc sống của quần chúng. # mù trong loài người được phát hành cho những quần chúng sáng mắt ắt hẳn cũng gặp nhiều trở ngại.

Chẳng hạn, cấu trúc nhà ở vuông vức, chừng độ bê tông hóa cao, đồ điện tử, đồ nội thất góc cạnh, đường liên lạc chạy dọc khắp các vị trí dân cư… vốn là điều thường ngày với những con người có thị giác tốt, mà không mấy giữa thiện với dân chúng đui.

Sự cầu kỳ của cấu trúc thành phố sang trọng thực ra chỉ là một phần bé bỏng trong cuộc sống đầy trở ngại của người đui mù.

Vì gặp vấn đề trong cảm nhận ánh sáng, khoảng 70% quả đât đui bận rộn phải chứng rối loàn giấc ngủ 24h, khiến họ có thể thức/ngủ quá 24h, hoặc ngủ vào ban ngày và thức vào buổi tối. Một mày mò năm 2014 cũng cho thấy toàn cầu đui mù thường xuyên gặp dã man mộng hơn so với mọi người thường ngày.

Hay với những phiên bản năng sinh học và xã hội, chúng ta đã biết rằng trẻ thơ hiểu về địa cầu xung quanh dựa trên kỹ năng quan sát từ ốm, cả quan sát môi trường bao quanh lẫn quan sát bắt chước quả đât đặc trưng. Do vậy, trẻ em bị đui bẩm sinh cũng gặp chủ đề trong phát triển tiếng nói, nên thanh thản nói hơn, khoác dù bắt đầu phát âm sớm hơn, đồng thời vốn tiếng nói cũng dựa dẫm dạn dĩ vào những gì thường nghe được (bởi đã mất đi nguồn học cấp thiết không giống nhau là quan sát).

Không những thiếu đi tuấn kiệt học xem xét bắt chước thế giới khác thường, trẻ đui bẩm sinh cũng không có kĩ năng nhận thức liệu khuôn mặt của mình có đang biểu cảm đúng hay không. Việc không thể thấy được biểu cảm của bác mẹ hay toàn cầu xung quanh cũng khiến họ do dự cách thực hành cho đúng. Do đó, mặc dù một phần trong việc diễn tả biểu cảm là bẩm sinh, nhân dân đui thường có những giao diện biểu cảm “kỳ dị” hoặc “bất thường” nhưng họ không hề biết.

Mất tài năng thị giác ngoài việc mất đi hào kiệt giao tiếp bằng ánh mắt còn kéo theo những vi phạm luật pháp trong giao tế xã hội phổ thông như:

– Thiếu biểu cảm khuôn mặt và thân thể.

– Vô tình có những cử chỉ khiến quần chúng. # không giống nhau hiểu nhầm rằng họ đang không vui hoặc không tồn tại hứng thú.

– Nói khi chưa đến lượt, hoặc không nói khi đến lượt.

– Đứng quá gần.

Người phổ biến khi tiếp xúc với loài người mù ngoài hoảng sợ với những lỗi giao tiếp trên, cũng dễ trải qua cảm thấy e ngại, lỗi lầm hoặc bị “nhắc lại nỗi sợ bị mù”, cảm thấy “dị thường”… khiến họ không sướng tê.

Người mù cũng cần rất là nhiều cố gắng để duy trì những lao lý xã hội khác cơ mà có thể họ không thực thụ cảm chiếm được sự bắt buộc, như chăm chút hiện tượng hay lựa chọn y phục, trang hoàng nội thất ăn nhập. Họ phải thường xuyên cạo râu khoác dù lần chần bạn dạng thân trông ra sao, và khi đặt cạnh địa cầu nổi bật sẽ như thế nào, hao hao không hiểu rõ các quy chuẩn về cái đẹp của xã hội. Người đui mù cũng phải chăm nom đến cách ăn mặc để không tạo ra ra sự giận dữ cho thế giới dị kì, ngay cả khi họ không có bất kỳ nhận thức nào về màu sắc, hay rộng hơn là gu thời trang.

Nhưng cả thách thức về biểu cảm khuôn mặt, lẫn giao tiếp hay cách ăn khoác… đều có thể được vững bền khi nhân loại đui mù ý thức rõ tầm cần thiết của chúng, tích cực tìm hiểu và tập dượt. Vì việc đắn đo cách cư xử, hay có gu ăn mặc tệ hại thực ra là vấn đề của cả những quả đât có thị giác tốt, bởi tri thức đói nghèo và sự thiếu hụt nhận thức về tầm không thể của chúng trong giao dịch xã hội mới là thứ giữ vai trò quyết định ở đây. Đó là những thứ cần phải học, người ta đui mù tinh thần rõ điều đó, trong khi nhiều toàn cầu nhìn thấy được lại xem nhẹ nhàng hoặc chỉ hành động dựa trên đòi hỏi, cảm tính hoặc ảnh hưởng do môi trường bao quanh.

Việc mất đi thị giác, ở khía cạnh nào đó, còn là một lợi thế để ngắm nhìn và chăm chú xã hội mà ít chịu tác động bởi thiên kiến. Cũng có thể đó là lợi thế khi không còn vướng phải các định kiến một cách thiên nhiên, như thường bị ảnh hưởng do khái niệm về cái đẹp của xã hội, những hình mẫu, những biểu tượng và hàng loạt item thị giác dị thường vốn nhuốm nặng tính xâm chiếm, tuyên truyền.

Như Edison khi được hỏi về “lợi thế của việc đui”, đã cho rằng đó là việc ông không phê chuẩn quá nhiều vào tuổi tác của nhân loại không giống nhau như mọi người bình thường. Edison không đích thực hiểu sự già đi trông ra sao về mặt thị giác, đến mức có tác động Khủng tới dân chúng chung như thế. Christine Ha thì kể rằng kể từ khi đã cô bị mất thị giác, cô không còn đánh giá người dị biệt qua vẻ bề ngoài nữa.

Có thể bạn quan tâm: » Vì sao Anhxtanh lại lè lưỡi?

Cũng dựa trên ghi chép về giấc mơ của những nhân loại đui mù, họ ít mơ về công trình hoặc thất bại của bạn dạng thân hơn, ít mơ về các tương tác gây hấn và thường xuyên mơ về chuyện ăn uống hơn.

Với nỗ lực tự thân, và sự giúp sức từ xã hội, con người đui mù có thể tham gia vào nhiều làm việc sống cấp thiết, như đọc sách, chơi thể thao, xem phim, đi du lịch một mình và bên cạnh đó. Như Edison thậm chí còn là một nhà phê bình điện ảnh hay Christine Ha đã biến thành vua đầu bếp. Còn với người ta thường nhật, việc có nguyên lành giác quan không thực thụ vào vai trò phệ cho một cuộc đời tòa tháp và viên mãn, trong bối cảnh xã hội càng ngày càng tinh tướng và bạn dạng năng sinh học chỉ là một đôi điều kiện cơ phiên bản.

Có thể bạn quan tâm: » Mafia là gì? Nguồn gốc và ý nghĩa thực sự của từ “Mafia”

Tuy vậy, người ta mù vẫn gặp rất nhiều trở ngại trong việc hòa nhập với trái đất của những quần chúng thông thường. Chẳng hạn những đứa trẻ mù có thể gặp thống khổ trong việc hòa nhập với bạn bè đồng trang lứa, từ đó ba má sẽ bồn chồn bảo bọc nhiều hơn, gián tiếp dẫn đến việc phát triển thanh nhàn. Hoặc xã hội vẫn còn nhiều định kiến “tưởng tốt mà lại không tốt” về nhân dân mù (hay rộng hơn là về quần chúng. # khuyết tật), đặt họ vào một motif và bối cảnh xã hội rất hẹp, gián tiếp ngăn cản thời cơ phát triển tự giữa của họ.

Ở một khía cạnh nào đó, tất chúng ta đều đui mờ về quần chúng. # và về bản thân. Vì vậy, lầm tưởng rằng bản thân có đôi mắt sáng nhìn được hoàn mỹ mọi thứ có thể là trở ngại Khủng khiến ta quan trọng nhìn được rất nhiều thứ.

Theo: Monster Box

Xem gắn thêm tại Youtube Người Mù Nhìn Thấy Gì,Người Mù Có Mơ Không,Người Mù Mơ Thấy Gì

#kienthuccuocsong #kienthucthuvi #kienthuc
Người Mù Nhìn Thấy Gì,Người Mù Có Mơ Không,Người Mù Mơ Thấy Gì. Bạn nhìn thấy gì. Đó là một câu hỏi, mà hầu hết những người mù phải trả lời đến phát mệt. Câu trả lời là “chả thấy gì”. Không thấy gì, tức là không thấy gì, Không phải đen hay trắng gì cả, chỉ là không có gì hết.
Bạn có thể mô tả màu cho một người mù bẩm sinh được không. Tất nhiên là không rồi. Cũng giống như người mù không thể giải thích được, cái gọi là không thấy gì, với người có thị lực bình thường
Trong các báo cáo thu thập được, khoảng 60% người mù mơ về phương tiện di chuyển, như cây gậy hoặc chú chó dẫn đường, có thể đó là một trong những mối lo ngại của họ trong cuộc sống thường này
Khi bạn hỏi một người mù có mơ hay không, thì câu trả lời nhận được là: Có. Nhưng nếu bạn hỏi họ đã mơ thấy gì, thì câu trả lời luôn luôn là mơ hồ, vì chính họ cũng không biết giải thích nó như thế nào.

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.