13 Tháng Mười Một, 2022

Bản ngã siêu vi tế: Lạc lối trong ánh sáng

Rate this post



Bài viết này là phần sau rốt trong loạt bài ‘hiểu về bạn dạng vấp ngã‘ của tác giả Nghệ với tựa đề ‘Lạc lối trong ánh sáng’. Mỗi một phần trong loạt bài viết này sẽ tương ứng với từng giai đoạn nhận thức của chúng ta về phiên bản bửa. Các game thủ hãy đọc 3 khúc đầu tiên Trước khi đến với bài viết này nhé.

  • Phần 1: Chúng ta không Khổ như chúng ta nghĩ
  • Phần 2: Chúng ta không Quan Trọng như chúng ta nghĩ
  • Phần 3: Chúng ta không Tốt như chúng ta nghĩ

Từ những thuyết trình khá thô rất dễ nhận diện trong phần 1. Rồi đến những cái vi tế hơn, rối rắm hơn trong suy nghĩ và lý trí của chúng ta ở phần 2. Rồi lại đi sâu đính thêm một lớp nữa để lũ nhận thấy cái tốt / xấu ở đời nó tương đối như thế nào ở phần 3. Thì phần cuối sẽ là những lớp vỏ rốt cuộc của bản bổ siêu linh lợi này, số 1 là dành cho nhiều người đang nghĩ mình là ‘địa cầu tốt’ hay là ‘trái đất khác thường’ trong cuộc sống này.

Có thể bạn quan tâm: » Bạn đã sẵn sàng để… Chết?

Xưa giờ, chắc đồng chí chỉ nghe, quần chúng ta lạc lối trong bóng tối mà thôi, chứ làm sao có thể ‘lạc lối trong ánh sáng’ được. Thú thật, trên chính thử khám phá của tôi, thì việc lạc lối trong ánh sáng còn khó bước ra hơn cả việc lạc lối trong bóng tối rất hơn nhiều lần.

Xin kể cho cộng đồng nghe 1 câu chuyện về vị Tu sĩ có đạo lực rất thâm sâu. Vị đạo sĩ này có hơn trăng tròn năm tu tập trên núi, nhập thất tham thiền rất miên mật. Cảm thấy mình đã chín mùi thơm, nên ông quyết định xuống núi để bắt đầu hành trình đi phổ độ chúng sanh của mình. Ông đi tới đâu thuyết pháp tới đó, giúp đỡ được rất là nhiều nhân loại, dần dần qua thời gian, cõi trần tôn ông như 1 vị Bồ tát sống, do vị trí nào có ông tới thì năng lượng bình yên được trao tới khu vực đó ngay.

Ông cứ đi từ làng này đến làng không giống nhau, thị trấn này tới thành thị không giống nhau, cũng suốt 3-4 năm gì đấy, rất hơn nhiều con người được ông truyền pháp. Thì một hôm, ông đặt chân tới một ngôi làng và quyết định trú lại vài hôm rồi đi tiếp. Dân làng biết lừng danh của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp nhiều lắm.

Bản ngã
Ảnh: Chewy Stroll.

Giảng pháp được mấy hôm thì có 1 người trong làng bảo ông, ở cuối làng này, có một ngôi đền bé xíu, trong đền này không thờ gì cả nhưng mà ngay trung trung ương thì có để 1 cái tượng mặt Quỷ. Không ai dám đặt chân đến đó bởi vì cả chục năm nay, ai bước vào thì không bước ra nữa. Chỉ nghe truyền thuyết là, tượng quỷ này có thể nhìn thấu trung tâm can của quả đât bước vào, nếu ai bước vào mà khởi ‘trọng điểm tham’ hay ‘vai trung phong sân’ dù chỉ mới lóe lên trong suy nghĩ thì họ sẽ mất tăm ngay ngay lập tức. Riết rồi dân làng ở đây đặt tên luôn vị trí đấy là “ngồi đền lạc lối”.

Nghe ngừng, vị Đạo sư này yên lặng, chưa kịp nói gì thì có 1 dân làng khác thường bảo tiếp, hay là Ngài đến cái đền đó để giải thoát cho con quỷ đó xem sao… chứ nó ở đây lâu lắm rồi, không ai dám tới vì nghe truyền thuyết sợ quá, vài năm trước có vài vị Thầy nổi bật như Ngài, có vào mà cũng không ra… chắc vì đạo lực họ còn yếu!

Đạo sư nghe xong xuôi, yên yên ổn một lúc rồi đáp, sáng mai ta sẽ đi tới ngôi đền đó thử xem. Cả dân làng nghe ngừng nụ cười lắm.

Sáng hôm đấy, ông đi rảnh rang một mình đến ngôi đền, bước vào, đúng như dân làng kể, một căn phòng trống nhưng mà chính giữa có 1 cái tượng Quỷ thật. Ổng quan sát xung quanh, rồi nhìn thẳng vào mặt quỷ, thì tự nhiên ở đâu có 1 ngôn ngữ vang lên trong đầu ông: “ông tới đây làm gì?”, con quỷ hỏi.

Vị đạo sư vẫn trầm tĩnh, “ta đến giúp ngươi đấy”. Một giọng cười lại vang lên, “ai giúp ai, ông giúp tôi, hay tôi giúp ông?”

ADVERTISEMENT

“Tất nhiên, là ta giúp ngươi rồi, giúp ngươi tái sinh thành thế giới hay những cõi cao hơn, chứ kẹt trong hình tướng ma quỷ để làm chi”, vị đạo sư đáp.

Con quỷ cười phá lên, “tôi ổn, không cần giúp đâu, tôi là quỷ rồi, nên không cần cố gắng thành con quỷ lớn hơn giống ông đâu!”

Vị đạo sư hơi đổi sắc tý mà vai trung phong vẫn chưa nghiêng ngả, “thế à, chắc ta với ngươi không có duyên rồi, thế ta đi đây!” Con quỷ sang trọng chào ông, “cám ơn ông đã đến thăm! ông đi khỏe khoắn giỏi.”

Vị đạo sư quay mặt bước đi, hướng về chỗ cổng ra, ngoài ra ông bước rất rỗi rãi… 1 bước, 2 bước,… tới bước thứ 3, thì ông quay lại, “mà ngươi có chắc là không cần giúp, không muốn tái sinh thân thể khác lại à…”

Chưa kịp ngừng câu, thì vị đạo sư mất tăm… và từ đó dân làng không còn thấy ông hình thành lại nữa.

Anh em có biết tại sao không?

Khả năng thôi, ngay khúc chung cuộc bước ra, vị đạo sư đã khởi trọng điểm ‘tham’ rất vi tế, dù trước khi muốn giúp nhưng con quỷ vẫn từ khước nên ông vẫn cố quay lại để thuyết phục giúp. Không lẽ cả đời ai cũng độ được nhưng con quỷ đó không độ được sao, đạo lực thâm sâu nhưng.

Tôi kể câu chuyện này thì không tồn tại ý gì với những bậc Tu sĩ đang trên đoạn đường tu tập cả, nhưng mà đây là câu chuyện để chúng ta thấy rõ hơn, rằng cái phiên bản xẻ vi tế này nó siêu sáng dạ đến mức nào. Nhiều lúc, chính chúng ta đã nghĩ mình tốt đẹp, sạch sẽ, trong trắng lắm rồi… nhưng thực tế cái phiên bản xẻ nó che mắt chúng ta hay lắm.

ADVERTISEMENT

Khi chúng ta thấy mình là trái đất tốt, mà nếu dân chúng khác biệt không cho phép mình làm nhân dân tốt nữa thì lúc đấy thế hệ biết, trọng điểm mình có yên ổn ổn thực sự hay không.

2 năm qua, những cụm từ như, “tỉnh giấc thức”, “giác ngộ”, “quay vào bên trong”, “trở về với nguồn”, “hòa nhập với thượng đế”, “cái Thấy, cái Biết, Chân như, Chân Tâm, Chân phúc,…” có mặt với tần suất hết sức bất thường. Nhiều đến mức, bạn đang trên đoạn đường tu thân cũng dễ bị lầm lẫn rằng mình đã “tỉnh thức” rồi… nhưng mà hãy trông chừng!

Có thể, đó là một trò chơi mới, ‘trò chơi tỉnh thức’ hay ‘trò chơi giác ngộ’ vì chính phiên bản bổ vi tế này thành lập ra… để bọn có 1 điểm tựa mới, 1 điểm đến mới, 1 mục tiêu mới để biến thành cái gì đó hay ho.

Trò chơi nó sẽ thế này, chúng ta sẽ buông bỏ cái phiên bản xẻ A… rồi trở thành 1 cái bản vấp ngã B… trông có vẻ tỉnh giấc thức và tốt đẹp hơn rất nhiều… ngoại giả, chỉ là 1 vỏ bọc mới.

Bước kiểm tra thì dễ lắm, dù phe cánh đang ở đâu, thức giấc thức tới mức nào rồi thì cứ tự hỏi mình, đồng đội có thấy mình quan yếu không, rồi có thấy mình kì cục hơn không, rồi nếu muốn giúp ai đó mà lại họ không muốn, hay không chịu, vây cánh có thấy giận dữ không. Rồi nếu ai đó, chê bằng hữu ngu, chê đồng chí khuất tất, lấy đi cái danh ‘tốt’ của bầy đàn… thì lòng bè lũ có im không?

Trả lời chân thật số 1, thì bè phái sẽ biết, liệu mình có đang từ bỏ 1 trò chơi A để qua trò chơi B? Trò chơi tu tập, trò chơi thiền… tôi không nói việc tu tập, thiền, sống tốt là không đúng… cơ mà đồng minh vẫn phải chất vấn… bởi vì nhiều khi mình nỗ lực sống tốt lên chỉ do sự xác nhận của dân chúng Đặc trưng đấy.

Tỉnh thức
Ảnh: Pinterest.

Tôi có 1 thằng em, nó thì quậy lừng danh rồi mà lại trọng tâm nó thì lành. Có lần nó bảo tôi, đang chạy xe thì thấy 1 Cụ bà đang đẩy nguyên 1 xe ve chai to con qua ngã tứ. Nó thấy tội quá, nên đậu xe lại để chạy qua đẩy phụ. Cái hay của thằng này là nó rất chân thực với tôi, nó bảo, nếu nhưng mà lúc đó, có nhà báo hay đài truyền hình hay ai đó quay video lại cảnh giúp đó của em thì hay anh nhỉ… lan tỏa được 1 hành động đẹp và em cũng nức danh theo luôn. Nó kể vui thôi nhưng mà nó biết nghĩ thế là THAM, tham cái danh, tham làm tốt để dân chúng dị biệt công nhận.

Chuyện tiếp theo nữa, ở một ngôi chùa gì thì tôi quên tên rồi, mà Thầy trụ trì danh tiếng lắm, hiền lành như Bồ Tát đấy, nên Phật tử theo ông nhiều lắm. Rồi một hôm có anh Phật tử đến bảo Thầy, là cho ảnh bán vé phi cơ cho đại chúng của Chùa, tiền lời thì sẽ cúng nhịn nhường để Thấy giúp quần chúng. # nghèo. Thầy nghe vậy nên hoan hỷ, tôi không nhớ cái lễ gì, mà lại trong 2 ngày, thế giới ta ủng hộ mua vé hơn 70-80k đô (hơn 1.5 tỷ đấy)… rồi qua ngày sau, người ta chàng kia biệt tăm… không có vé nào được xuất ra cả.

Vụ này rất phệ, xảy ra cũng 5-6 năm rồi, rất là nhiều Phật tử kêu cả cảnh sát đến Chùa để bắt Thầy, bởi vì bảo Thầy với ông kia lừa đảo… làm rùm beng cả 2 tuần. Ngày nào cũng có nhóm đông Phật tử đến để chửi bới rồi bắt Thầy đền tiền, chỉ số ít thấy thương nên bỏ lỡ. Nhưng nhiều báo chí đăng cả tin, Sư Thầy lường đảo Phật tử… nhục lắm lũ ạ.

Kết cục câu chuyện thì Thầy này treo cổ tự tận trong sự bàng hoàng của hoàn toàn… chỉ để 1 bức thư, ghi gọn gàng, là Thầy không làm, mong các con thứ lỗi.

Tôi lần chần duyên nghiệp nào mà dẫn tới cái cảnh huống trớ truê như thế. Nhân quả thì vững chắc không chừa 1 ai, kiếp này dù tích phước cỡ nào, mà lại nợ kiếp trước thì phải trả thôi. Tôi thấy nhớ tiếc cho 1 câu chuyện như thế, nhất là Sư Thầy, tôi cũng không dám nói Sư Thầy nên làm gì là tốt số 1, dù Thầy đã chọn tự tận để bảo vệ cái danh của mình. Sai hay đúng thì bởi vì mỗi loài người chúng ta tự chọn.

Xưa giờ chúng ta cứ bảo nhau, chết là cái đáng sợ hàng đầu, nhưng mà sự thật thì chẳng đâu vào đâu, mất cái ‘danh’ thế hệ là đáng sợ số 1. Nó cũng là nỗi sợ béo hàng đầu của bạn dạng bửa, thà chết chứ không để mất danh.

Khi còn bám chấp vào cái danh đó thì thường sẽ chọn đoạn đường tái sinh tiếp để cái danh này cầm lại trình diễn trên 1 giữa thể thế hệ.

Buông bỏ vẹn toàn rồi… mà lại cái danh vẫn là cái chướng ngại khó nhất. Nên khi trung ương ta còn muốn biến thành ai đó, trở thành gì đó.

“Tôi giác ngộ”, “tôi thức giấc thức”, “tôi là thượng đế”… thì hãy an ninh… do có thể cái thức giấc thức đó chính là cái màn che mới của bạn dạng bửa vi tế hơn đã tạo ra nên.

Khi mình thấy mình tỉnh thức thì mình sẽ rơi vào trò chơi của việc đi giúp quần chúng. #… mà lại thật ra chuyện giúp quần chúng. # chỉ dễ chơi là, ai thiếu nhưng mà mình có dư thì mình san sớt thôi. Không ai cao hơn ai cả, không ai giúp ai ở đây cả, hãy quan sát vai trung phong mình thật kỹ. Dù cả chuyện giúp trái đất, chổ chính giữa ta vẫn so đo… Ngay cả khổ, vai trung phong ta vẫn giành là nhân loại khổ nhất.

Xưa giờ được khen là con người hiền lành số 1 tổ chức, tự nhiên hiện ra 1 em A, vừa xinh, vừa ngoan… người ta ta lại bảo em A hiền hơn cả mình… thì lúc đó xem mình có thực sự hiền hay không. Tỉnh thức cũng thế, ai cũng tung hô mình. Một ngày, người ta ta bớt quan trung ương mình lại, bởi vì hiện ra 1 quần chúng tỉnh giấc thức hơn thì dân chúng ta khen, bảo ông kia thức giấc thức hơn ông này… Sân hận hay không thì chỉ ngay lúc đó tự mỗi nhân loại mới biết thôi.

LION DECOR
Ảnh: Pinterest.

Công cụ dễ nhất để soát sổ xem mình đang đúng hướng không, là hãy thường xuyên tự hỏi: mình có thấy mình cao hơn hay thấp hơn quần chúng không giống nhau hay không? Thấy mình giỏi hơn, xịn hơn không, hay trung ương mình có so đo không? Nếu ai lấy đi cái danh mà mình đang quý và đang cố kiến tạo… thì mình có làm mọi thứ để bảo vệ cái danh đó hay không?!

“Đạo cao một thước, ma cao một trượng”, số đông hãy đánh dấu.

Khi vây cánh càng đi sâu hơn, thấy rõ hơn về bản vấp ngã của mình thì nó sẽ tung ra những con quỷ chính hãng hơn, thông minh hơn hơn nhiều để đánh lừa và dẫn dắt đàn vào những trò chơi mềm mại thế hệ. Còn thường nhật thì chỉ cỡ Quỷ ruồi muỗi đến quậy số đông thôi… Vậy cơ mà đàn đã banh xác rồi. Chứ để đích giữa Ma Vương tới quậy thì phải tầm chánh đẳng chánh giác như Thái tử Tất Đạt Đa trở lên.

Lạc lối trong ánh sáng là như thế.

Lạc lối ngay chính đoạn đường tu giữa, ngay đoạn đường trở thành nhân dân tốt mà lại xưa giờ, lịch sử đã diễn ra nhiều rồi. Có nhiều dân tộc tự thấy mình ‘tốt’ hơn… còn bên kia xấu hơn… nên giờ phải đi phóng thích dân tộc địa cầu ta. Đời nó quái như thế.

Có thể bạn quan tâm: » Nhiệt tâm để sống một cuộc đời trọn vẹn

Đừng bao giờ bởi vì bảo vệ cái tốt của mình rồi lại đi gây hại cho quả đât nổi bật. Lạc lối trong bóng tối, ít nhất còn cố nhìn đâu đó có tý ánh sáng mà hướng đến. Chứ còn lạc lối trong ánh sáng thì không có điểm tựa nào để hướng tới đâu. Hãy luôn cẩn trọng quan sát tâm mình!

Có thể bạn quan tâm: » Kinh nghiệm là một sự dối trá

Nếu ‘tôi thức giấc thức’ thì tôi này là ai?! Ai tỉnh thức, ai giác ngộ?

Tác giả: Nghệ.

Xem gắn thêm tại Youtube Trò chuyện Chương 2 – Bản Ngã-Tình Trạng Hiện Thời của Nhân Loại (Thức Tỉnh Mục Đích Sống) 23/10/22.

Trò chuyện Chương 2 – Bản Ngã-Tình Trạng Hiện Thời của Nhân Loại (Thức Tỉnh Mục Đích Sống). Ngày 23 tháng 10, 2022.

*** Link Zalo để đăng ký nếu bạn muốn nhận thông tin về những sự kiện của các buổi nói chuyện như thế này:

Diện Mục – Nguyễn Văn Hạnh
-Biên Dịch và hiệu đính 3 tác phẩm của Eckhart Tolle: Sức Mạnh của Hiện Tại, Sức Mạnh của Tĩnh Lặng, và Thức Tỉnh Mục Đích Sống.
-Giám Đốc Trung Tâm Khám Phá Chính Mình
Virginia, Hoa Kỳ
-Trang nhà:

-Nhóm Sức Mạnh của Hiện Tại trên FB:
-Điện thư: hanhnguyen2100@gmail.com

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.