16 Tháng Một, 2023

10 Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương là Mị Châu – Trọng Thủy (lớp 10) hay nhất

Rate this post



Truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy là một trong những truyền thuyết đã tái hiện lại sự sụp đổ của một thời đại trong lịch sử Việt Nam. Song truyền thuyết cũng chứa đựng những bài học nhưng ông thân phụ ta muốn gửi gắm, căn dặn những mới sau. Trong truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu Trọng Thủy, quả đât cũng muốn mang lại những thông điệp quý báu có giá trị không chỉ một thời mà nhiều thời. Trong chương trình Ngữ văn lớp 10, các em sẽ bắt gặp đề văn hoá thân thành hero An Dương Vương để kể lại truyền thuyết ấy. Có lẽ trong quá trình đặt mình vào vị trí của An Dương Vương sẽ giúp các em thấm thía hơn những bài học, những thông điệp nhưng mà truyền thuyết muốn gửi gắm. Dưới đây, chúng mình sẽ mang lại cho các em một số bài văn cho đề bài này để các em có thể tham khảo. Chúc các em nhà cửa!

Có thể bạn quan tâm: » Muốn có đàn bà xịn, đàn ông phải biết trả giá

Bài văn hóa giữa thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương hàng đầu

Trời đã vào thu, cảnh vật tuồng như tĩnh im hơn bởi thế lòng người ta cũng biến thành bi thảm buồn bực quái dị. Cảnh giúp cho tôi nhớ lại chuyện năm xưa – chuyện mà tôi hằng muốn quên, mà lại cứ mỗi lần nhớ lại làm tôi nhói đau. Chuyện là:

Tôi chính là An Dương Vương – nhà vua nước Âu Lạc trong câu chuyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy. Năm ấy, tôi được dân chúng khắp non nước ca ngợi, ngưỡng mộ vì công sức xây thành Cổ Loa. Chẳng là, trước khi, vua tôi gặp hơn nhiều đau khổ trong việc xây thành, hễ đắp tới đâu lại lở tới đấy, khiến tôi rất bi hùng lòng. Ngoài ra, thần linh thấu hiểu được nỗi lòng mình, nên đã cử Rùa Vàng từ phương Đông tới, tự xưng mình là sứ Thanh Giang, tiếp liền việc trời đất, giúp tôi xây thành. Tôi đã rất vui mắt bởi được thần giúp. Nửa tháng sau, thành được xây kết thúc. Vì nó có hình xoắn như trôn ốc, nên gọi là Loa Thành, còn gọi là Quý Long Thành, nó cao và uy nghi lắm.

ban sơ Rùa Vàng ra về, có tặng tôi một chiếc vuốt và nói rằng vận nước là vì mệnh trời nhưng mà người có thể giữ vững thời vận nếu biết tu nhân tích đích, dặn tôi hãy lấy vuốt này để làm một chiếc lẫy, nếu có giặc thì lấy làm vũ trang giết thịt giặc.

Sau đó, nghe lời Rùa Vàng, tôi sai triều thần lúc ấy tên là Cao Lỗ lấy vuốt mà Rùa cho làm thành một cái nỏ, gọi là nỏ Linh quang đãng Kim Quy thần cơ.

Cuộc sống cứ thế trôi đi, thăng bình, tôi nghe đâu quên hẳn câu chuyện Rùa xoàn cùng sự có mặt của chiếc nỏ thần. Thế mà, Triệu Đà đến từ phương Bắc mang quân sang xâm chiếm nước ta, ta đã sử dụng cái nỏ ấy tàn phá trong lành quân giặc. Triệu Đà bèn phải xin hòa.

Chẳng bao lâu sau trận chiến tranh đó, vua Đà sang xin cầu hôn nữ giới ta là Mị Châu cho Trọng Thủy – quý ông hắn. Ta đã làm một hành động ngu ngốc, đó là gả Mị Châu cho Trọng Thủy, việc nhưng mà về khi đã thế gian gọi là ta gián tiếp bán nước. Ta nào đâu có biết được những mánh lới bất lương của thân phụ con nhà Triệu Đà.

Trọng Thủy sau khi làm rể ta chẳng được bao lâu thì xin về nước thăm phụ thân. Ta đã đồng ý nhưng lần khần rằng trong thời gian ở Âu Lạc, Trọng Thủy đã lợi dụng sự nhẹ dạ, cả tin của Mị Châu nữ ta để xem trộm nỏ thần rồi ngầm làm một cái dị biệt thay vuốt Rùa Vàng. Trọng Thủy về nước mang theo nỏ thần mà không ai hay biết.

Đến một ngày, đó là một ngày thường nhật như bao ngày nổi trội. Cha con Triệu Đà cử binh sang đánh nước ta. Lúc ấy, vì nghĩ có nỏ thần, nên ta đã chủ quan, nghĩ rằng mình sẽ thắng quân giặc. Nào ngờ, nỏ thần đã bị tiến công cắp. Không còn đoạn đường nào dị biệt, thân phụ con ta đã phải cùng nhau chạy về phương Nam.

Trên đường đi, Mị Châu theo lời căn dặn của Trọng Thủy trước lúc về nước đã rải lông ngỗng khắp đường để làm dấu, bởi vì vậy, kẻ giặc gấp rút theo dấu vết ấy tìm được cha con ta. Về sau này nỉ non với Rùa Vàng, ta mới biết được điều đó, tình địch của ta, của non nước Âu Lạc chính là Mị Châu – đau lòng thay! Rùa Vàng do quá khó tính nên đã vung gươm ra làm thịt Mị Châu. Lúc trước chết, con bé còn nói rằng nếu mình có ý phản nghịch thân phụ thì sẽ cát bụi, còn không thì sẽ biến thành châu ngọc để chứng tỏ tấm lòng trung hiếu. Nói chấm dứt, phái nữ ta gieo mình xuống nước, máu chảy thành sông. Nhưng lạ thay, trai sò ăn dòng máu ấy, đều biến thành ngọc trai. Vậy là, cô bé ta đã không cố ý làm hại ta, làm hại quốc gia, không cố ý trao nỏ thần cho giặc. Về phần ta được Rùa Vàng thương tình nên đã rẽ nước mà lại dẫn xuống đại dương.

Sau này, con người tương truyền rằng. Cha con Triệu Đà lúc ấy tới bờ biển không thấy ta đâu mà chỉ thấy xác Mị Châu. Trọng Thủy vì quá đau lòng nhưng ủ ấp xác ý trung nhân hỏa an táng, Mị Châu biến thành ngọc thạch. Kể từ khi mất Mị Châu, Trọng Thủy cực kì đau bi quan nên đã dancing xuống giếng trẫm mình. Người đời sau khi mò được ngọc ở biển đông, rửa vào giếng nước ấy thì ngọc trắng trong hơn, đẹp hơn.

Câu chuyện của ta đã trở thành bài học về sự cảnh giác cho muôn đời sau.

image 10 bai van hoa than thanh an duong vuong ke lai truyen an duong vuong la mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691763950641


Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 2

Ta xin giới thiệu ta chính là An Dương Vương và cũng là vị vua của nước Âu Lạc năm nào. Ngồi nhớ lại chuyện xưa khi ta dựng nước đã rất cực khổ mà khi dựng hoàn thành lại không giữ được nước. Với ta đây đích thực là một bài học không bao giờ ta quên bởi vì nó còn để lại trong ta những nỗi đau đến muôn ngàn.

Ta vẫn còn nhớ như in vào năm đó, sau này lên ngôi vua, ta bèn nghĩ việc xây thành. Nhưng khốn đốn thay biết bao nhiêu, khi ta xây thành ở đất Việt Thường hễ đắp đến đâu lại lở đến đấy. Ta cũng nghe nói bởi đất chỗ này còn vương vít những hồn ma của các vị tướng chiến bại trước đây mà lại họ không cho ta dễ chơi đắp thành. Lúc đó ta lập bầy trai giới, cầu đảo bách thần và mong muốn có được nhân dân hiền tài tới giúp ta việc xây thành. Và quả nhiên vào ngày mồng bảy tháng ba thì ta chợt thấy một cụ già từ phương Đông đứng trước cửa thành nhưng mà than một câu rằng “Xây dựng thành này bao giờ cho kết thúc được”. Khi thấy vậy ta mừng rõ lắm và tất bật đón vào trong điện và hỏi lý bởi bởi vì sao ta đắp thành mà lại mãi không được. Lúc đó thì cụ già kia giải đáp ta rằng “ Sẽ có xứ Thanh Giang đến cùng nhà vua thiết kế thành thế hệ thành tựu”, rồi từ biệt ra về.

Và khi được nghe lời đó, ngày hôm sau ta đứng ngoài cửa đông hy vọng, và bất ngờ thấy một con Rùa Vàng bỗng nhiên nhiên nổi lên mặt nước, nói sõi tiếng nhân loại, tự xưng là sứ Thanh Giang, ta hạnh phúc vội vàng sài xe nghênh đón, rước Rùa Vàng vào thành. Cũng chính nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng, thành sau nửa tháng thì chấm dứt. Ngắm nhìn thành thế hệ mà lòng ta vui phấn kích. Thành rộng hơn ngàn trượng, lò xo nên ta gọi nó là Loa Thành lừng lững và bảo đảm lắm.

Rồi Rùa Vàng ở với thành ta được ba năm rồi đây về. Trước khi ra về thì Rùa Vàng cũng đã đãi đằng lòng thành kính cảm tạ và hỏi thần nếu giặc tới, làm thế nào giữ nước. Rùa Vàng nghe hỏi rồi cởi vuốt đưa ta, dặn đi dặn lại rằng “ Đem vật này làm lẫy nỏ, nhằm quân giặc cơ mà bắn thì không lo gì nữa”.

Vui mừng lắm, khi nghe lời thần, ta đưa Cao Lỗ làm nỏ, lấy vuốt rùa làm lẫy và đặt tên là “ Linh quang Kim Quy thần cơ”. Chỉ trong thời gian sau, quân Triệu Đà cử binh xâm chiếm nước ta, ta lấy nỏ thần ra bắn, làm quân giặc lo sợ và thua trận, chạy về Trâu Sơn đắp luỹ và xin hoà. Đất nước thái hoà và ta cũng không còn hoảng loạn gì nhiều nữa.

Thế mà không được lâu sau, Đà cầu hôn. Ta gả thiếu phụ dễ nhìn Mị Châu cho con trai Đà là Trọng Thuỷ và để cho hắn ở lại cung. Và giờ nhắc tới ta thật hối hận biết bao nhiêu bởi vì đây là một sự sai lầm mập số 1 trong cuộc đời của ta, Chính ta cũng không nghĩ đến rằng con rể lại có thể dụ bạn nữ cưng của ta là Mị Châu để lấy nỏ thần rồi mang về nước. Khi cơ mà Triệu Đà có được nỏ thần, Triệu Đà mang quân đến tiến công. Đáng bi thảm là khi đó ta vẫn chưa biết chuyện, vẫn thong dong chơi cờ do nỏ thần còn trong tay thì ta chẳng sợ gì cả. Qủa thực trái ngang thay, khi ta biết nỏ kia không phải nỏ thần thì quá muộn, giặc đã tiến sát thành, ta phải cùng Mị Châu lên con ngựa bỏ chạy về phương Nam.

Khi càng chạy thì ta vẫn thấy giặc đuổi theo sau. Khi đã bỏ chạy tới tới bờ hồ, ta biết đó là đường cùng. Ta không còn cách nào và nhớ ra sứ Thanh Giang bèn kêu rằng: “ Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu” Rùa Vàng từ dưới nước có mặt, thét lớn cho ta biết rằng: “ Kẻ nào ngồi sau ngựa chính là giặc đó”. Lúc này ta bất ngờ quay lại nhìn thấy đường rải đầy lông ngỗng, và trên tay cô gái Mị Châu là áo lông ngỗng, ta hiểu ra chuyện và khôn xiết tức giận. Không thể chịu được ta giận dữ vừa đau lòng cơ mà tuốt kiếm chém Mị Châu. Mị Châu thấy vậy thì cũng khấn với ta: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng bội nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị thế giới lừa dối thì chết đi sẽ trở thành châu ngọc để rửa trong trắng mối nhục thù”. Cho dù rất đau lòng nhưng mà là một kẻ phản bội, tội đồ việt nam ta quan yếu thứ lỗi với cương cứng vị một thế giới đứng đầu nước nhà.

Rồi ta theo Rùa Vàng xuống biển. Mị Châu con ta lúc đó chết ở bờ hồ, máu chảy xuống nước, trai ăn vào chia thành hạt châu đúng như lời con khấn. Khi con rể Trọng Thuỷ tới đó, thấy con ta đã chết, ủ ấp xác về mai táng ở Loa Thành, xác trở nên ngọc thạch. Con ta chết, thì Trọng Thuỷ cũng khổ sở, nhớ mong nhưng mà tự tử ở giếng. Nước giếng đó rửa ngọc ở đại dương Đông thì ngọc cực kỳ sáng và đẹp điều này minh chứng cho sự ngây thơ và khờ dại của Mị Châu.

Thực sự đây là một câu chuyện năm nào được toàn cầu ta truyền nhau khiến ta càng day hoàn thành không lặng và ta không bao giờ lượng thứ cho mình. Cũng chỉ do những phút giây thiếu cảnh giác mà lại ta làm mất nước. Ta nhận thấy được đây cũng chính là bài học xương máu, gian nan dành cho ta khiến ta có lỗi với người với bá tánh.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 3

Ta là An Dương Vương, vua của nước Âu Lạc. Bây giờ ta đang ở dưới đại dương nhờ sự trợ thủ của rùa quà. Đến hiện giờ ta vẫn nhớ như in việc ta đã làm mất nước ta vào tay tình địch như thế nào. Bây giờ ta sẽ kể lại cho nhân loại chuyện đau lòng ấy nhưng mà có thể ta không bao giờ quên được.

Sau khi ta nỗ lực xây thành nhưng hễ đắp đến đâu lại lỡ tới đấy. Một ngày nọ, ta gặp được Rùa Vàng và được ngài ấy cung cấp. Cuối cùng ta cũng xây được một ngôi thành bền vững lấy tên là Loa Thành hay Cổ Loa.

Rùa Vàng ở lại ba năm rồi cũng trở về. Lúc đầu về ngài đã lấy vuốt của mình và trao cho ta rồi bào: “Người hãy đem vuốt này làm lẫy nỏ để chế kiến thiết ra nỏ thần và chống lại quân giặc”. Ta cảm tạ Rùa Vàng và tiễn ngài ấy trở về. Sau đó, ta làm theo và giao việc làm lẫy nỏ cho Cao Lỗ. Thế là ta đã có được một chiếc nỏ thần và khi bắn ra thì có một trăm mũi tên bay ra và làm thịt chết hàng trăm quân giặc.

Khi Triệu Đà hành quân sang xâm chiếm nước Âu Lạc, may nhờ có nỏ thần mà lại ta công trình được Triệu Đà. Sau đó không lầu, Triệu Đà sang cầu thân xin cho quý ông của mình là Trọng Thủy được kết giữa cùng với thiếu nữ của ta là Mị Châu – đứa đàn bà cơ mà ta rất mực nâng niu. Nhưng bởi vì tình giao hảo thân hai nước, ta đã đồng ý với hắn. Vã lại, ta nghĩ mình đã có nỏ thần trong ta nên tình địch không làm gì được.

Mà nhìn lại Trọng Thủy, ta thấy hắn cũng là một quả đât anh tuấn. Nhìn bề ngoài trông hắn cũng không tới nỗi là thế giới xấu nên ta thế hệ đồng ý gã thiếu nữ ta cho hắn, chỉ mong Mị Châu được hoan hỉ. Nhưng bởi quá thương con, không nhẫn tâm rời xa đứa con giữa yêu và sợ khi về nước chồng sẽ không được coi trọng và vui mắt nên ta liền nghị với Triệu Đà cho Trọng Thủy sang ở rễ. Nào ngờ, Triệu đà đồng ý ngay mà ta nào biết mánh khoé của hắn. Mãi tới sau này, ta mới biết ta đã vô tình tiếp tay cho kế hoạch của hắn.

Trong thời gian ở rễ, Trọng Thủy luôn tỏ ra là một người ta tốt nên ta cũng chẳng mảy may nghi ngờ mà nới lỏng phòng bị. Ta ngờ đâu hắn lại lợi dụng đứa đàn bà thơ ngây của ta. Hắn dỗ ngon dỗ ngọt Mị Châu dẫn tới nơi cất giấu nỏ thần và đánh tráo. Sau khi đạt được mục đích, hắn xin về nước thăm cha. Mị Châu nghe vậy lòng u ám rười rượi nhưng cũng đồng ý.

Không lâu sau, quả tình Triệu Đà đã mang quân sang tiến công. Ta ỷ lại có nỏ thần nên vẫn lững thững ngồi tấn công cờ. Đến khi giặc tiến quân tới sát cửa thành, ta thế hệ sai dân chúng đem nỏ thần ra bắn. Lúc này, ta mới phát hiện nỏ thần không còn và biết rằng nỏ thần đã bị lấy trộm và thủ phạm là Trọng Thủy – chồng của thiếu nữ mình. Thấy thế quân khó chống, ta leo lên lưng ngựa và để Mị Châu phía sau, phi chú ngựa về hướng Nam. Chạy ra đến biển nhưng mà giặc vẫn còn đuổi theo. Ta liền kêu Khủng: “Rùa tiến thưởng ơi mau đến cứu nguy”. Rùa Vàng ra đời và nói: “Giặc ở ngay sau lưng ngươi”. Câu nói ấy làm ta bất ngờ do phía sau ta chỉ có đứa nữ giới ưu chuộng. Nhưng khi nhìn thấy tấm áo lông ngỗng của thiếu nữ trở nên xác xơ thì ta liền tỉnh ngộ và nhận ra mọi chuyện.

Dù không muốn nhưng mà khi nghĩ tới việc nước mất nhà tan, làm hại bao nhiêu dân chúng dân không có tội thì ta đã tuốt kiếm xuống tay thịt đi đứa cô gái ruột của mình. Sau đó nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng nhưng ta xuống được biển và ở lại tới ngày hôm nay. Sau này, ta biết Mị Châu đã nhận ra lỗi lầm mà lại mình đã gây nên. Mị Châu nói rằng: “Nếu tấm lòng trung hiếu bị dương thế lừa dối ta xin nguyện trở thành châu ngọc”. Sau khi chết, xác Mị Châu trở nên ngọc thạch, còn máu được trai ăn vào hóa thành ngọc trai. Điều đó nói lên sự trung hiếu của Mị Châu với nước nhà. Sau đó Trọng Thủy cũng đau lòng cơ mà chết.

Qua bài học đắt giá này, ta muốn khuyên địa cầu không nên chủ quan, khinh địch, dễ tin nhân dân, phải biết đặt lợi ích của người lên trên lợi ích của cá nhân để không phải hối hận như ta.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 4

Sau khi kế tục sự nghiệp dựng nước của 18 đời Hùng vương, An Dương Vương Thục Phán đã tấn công tan năm mươi vạn quân Tần xâm lấn; đổi tên nước Văn Lang thành Âu Lạc và dời đô từ vùng núi Nghĩa Lĩnh, Phong Châu xuống vùng Phong Khê, hay còn gọi là vùng Kẻ Chủ, tức cổ Loa, Đông Anh, Hà Nội hiện tại.

An Dương vương bắt tay ngay vào việc xây thành nhưng ngặt nỗi cứ ngày xây lên đêm lại đổ xuống, mãi không chấm dứt. Nhà vua bèn sai các quan lập bằng hữu để cầu đảo bách thần, xỉn thần linh phù hộ. Ngày mồng bảy tháng ba năm ấy, nhà vua bỗng thấy cỏ một cụ già râu tóc bạc phơ, tay chống cây gậy trúc, từ tốn từ phía Đông đi tới trước cổng thành, ngửa cổ mà than rằng: “Xây dựng thành này biết bao giờ cho ngừng được!”. Mừng rỡ, An Dương Vương rước cụ già vào trong điện, cung kính hỏi rằng: “Ta đắp thành này đã tốn nhiều cần lao mà không được, là cớ làm sao?”. Cụ già thong dong đáp: “Sẽ có sứ Thanh Giang đến cùng nhà vua xây dựng thì mới chiến thắng”. Nói hoàn thành, cụ già từ giã ra đi.

Sáng hôm sau, có một con rùa Khủng nổi lên mặt nước, tự xưng là sứ Thanh Giang, bảo với An Dương Vương rằng muốn xây được thành thì phải diệt trừ hết vây cánh yêu quái thường hay quấy phá. Quả nhiên, sau khi Rùa Vàng giúp nhà vua diệt trừ yêu quái thì chỉ khoảng nửa tháng là thành đã xây hoàn thành. Thành xây giống hình trôn ốc, rộng hơn ngàn trượng nên gọi là thành Ốc hay Loa Thành. Rùa Vàng ở lại ba năm hoá ra đi. Lúc chia tay, An Dương vương cảm tạ nói: “Nhờ ơn Thần nhưng mà thành đã xây xong. Nay nếu có giặc ngoài tới thì lấy gì nhưng chống?”. Rùa Vàng túa một chiếc vuốt trao cho An Dương Vương, dặn hãy lấy làm lẫy nỏ. Giặc tới, cứ nhằm cơ mà bắn thì sẽ không lo gì nữa. Dứt lời, Rùa Vàng trở về biển Đông. Nhà vua sai một tướng tài là Cao Lỗ chế ra chiếc nỏ béo lấy vuốt của Rùa Vàng làm lẫy. Đó là nỏ thần Kim Quy.

Ít lâu sau, Triệu Đà đem quân sang lấn chiếm Âu Lạc. An Dương Vương lấy nỏ thần ra bắn, mỗi phát chết hàng vạn tên giặc. Chúng nóng ruột quay đầu chạy về tới núi Trâu, cầm cự được vài ngày rồi rút về nước. Dân chúng Âu Lạc phấn chấn mừng cống phẩm vinh hoa của vị vua tài tình.

Thấy không nuốt nổi Âu Lạc bằng phương cách tiến công, Triệu Đà nghĩ ra một mánh lới u tối dị biệt. Hắn cho quý ông là Trọng Thủy qua cầu hôn Mị Châu, nàng yêu của An Dương Vương. Không chút nghi ngờ, nhà vua mừng thầm gả và còn cho phép Trọng Thủy được ở rể trong Loa Thành.

Theo lời phụ thân dặn, Trọng Thủy ngầm chuyên chú dò la khắp nơi và rắp trọng tâm phát hiện bằng được bí mật của nỏ thần. Mị Châu nhẹ nhàng dạ, lại thực tình yêu thương chồng nên đã đưa Trọng Thủy vào tận địa điểm cất giấu nỏ thần. Trọng Thủy chế ra chiếc lẫy giống y như thật rồi tấn công tráo, thay vuốt Rùa Vàng. Xong việc, Trọng Thủy nói với tình nhân: “Tình nhân tình chồng cấp thiết quên lãng, nghĩa mẹ thân phụ không thể kết thúc bỏ. Ta nay trở về thăm phụ vương, nếu đến lúc nhị nước thất hòa, Bắc Nam gián đoạn, ta quay về tìm cô bé, lấy gì làm dấu?”. Mị Châu ngây thơ đáp: “Thiếp có cái áo lông ngỗng thường khoác, khi gặp biến, đi đến đâu sẽ rắc lông ngỗng ở té ba đường làm dấu nhưng mà tìm nhau”.

Trọng Thủy về tới nhà, Triệu Đà ngay thức thì cất binh sang tiến công Âu Lạc. Nghe tin báo hàng chục vạn quân giặc đã tràn sang, cậy có nỏ thần, An Dương vương vẫn ngồi lử đử tiến công cờ và cười nói: “Đà không sợ nỏ thần sao?” Quân Đà tiến sát cổng thành, vua thế hệ sai lấy nỏ thần ra bắn mà lại không thiêng liêng nữa.

Hai cha con đành lên con ngựa, nhằm hướng phương Nam mà lại chạy, cơ mà chạy tới đâu quân giặc cứ theo dấu lông ngỗng nhưng đuổi theo đến đó. Ra tới sát bờ biển, An Dương vương cùng đường bèn kêu to: “Sứ Thanh Giang ở đâu mau đến cứu ta!”. Ngay ngay thức thì, Rùa Vàng hiện lên, chỉ tay vào Mị Châu mả nói với An Dương Vương rằng: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!”.

Hiểu ra cơ sự, An Dương Vương nổi giận, tuốt gươm định chém Mị Châu thì vừa lúc ấy, Trọng Thủy cũng đến vị trí. Chàng xả thân đỡ nhát kiếm oan trái của An Dương Vương thay cho người vợ giữa yêu. Bỗng nhiên, mặt nước rẽ ra, Rùa Vàng đón An Dương Vương xuống đại dương. Mị Châu nước mắt chan hòa, vùng chạy theo phụ vương nhưng những đợt sóng khó tính tung bọt trắng xóa đã ngăn bước chân nữ giới. Nàng gục xuống bên xác chồng, nức nở.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 5

Chuyện xảy ra đã lâu, mà lại mỗi khi nhắc đến, tôi lại không khỏi dằn vặt phiên bản giữa đã làm cơ đồ rơi vào tay giặc. Đến hiện nay, nỗi ăn năn, hối hận vẫn còn ám ảnh trong tôi.

Trước đây, tôi vốn là vua của nước Âu Lạc giữa yêu, tên họ Thục Phán. Tôi có xây thành ở đất Việt Thường, cơ mà ngặt nỗi đắp đến đâu lại lở ra đến đó. Tôi bi thảm buồn bực, tôi thuyệt vọng tràn ngập. Tôi lập bè cánh trai giới, cầu đảo bách thần, mong được sự giúp sức. Tôi luôn hi vọng có ai đó giúp tôi trong việc xây thành gian khổ này. Bất ngờ thay, ngày mồng bảy tháng ba, từ phương đông hốt nhiên có một cụ già đến trước cửa thành nhưng than rằng: “Xây dựng thành này biết bao giờ cho chấm dứt được!”. Tôi sướng, đoán biết là thế giới tài nhưng mà mình đang cần mộ. Tôi liền sai mọi người đón vào điện, làm lễ nghi chào mừng và bộc bạch nỗi lòng mình. Tôi thành thực cơ mà tỏ bày: “Ta đắp thành này đã nhiều lần băng lở, tốn nhiều công tích nhưng không thành, thế là cớ làm sao?”. Nghe xong xuôi, có già chỉ đáp: “Sẽ có sứ Thanh Giang đến cùng nhà vua phát hành thành thế hệ item”. Cụ già nói xong xuôi rồi giã biệt ra về mà không kịp để tôi hỏi han lắp điều gì nữa.

Cả tối đêm ấy, tôi trằn trọc, đắn đo không ngủ được. Tôi nghĩ suy về lời cụ già đó nói. Hôm sau, tôi ra cửa đông sớm, ngóng đợi. Chợt tôi thấy có một con rùa Vàng từ phương đông lại, nổi trên mặt nước. Kì lạ là nó nói sõi tiếng toàn cầu và tự xưng là sứ Thanh Giang, am tường việc trời đất, âm dương, quỷ thần. Tôi thăng hoa vì biết loài người mình cần đã ra đời. Đúng như lời cụ già đã báo cho tôi trước đó, sứ Thanh Giang nay đã hình thành rồi. Tôi ngay thức thì chuẩn bị lễ nghi, sài xe tiến thưởng rước vào trong thành.

Thành xây nhanh hơn tôi nghĩ. Trong vòng nửa tháng, thành đã chấm dứt ngừng. Thành nhìn đẹp lắm. Tôi vẫn nhớ thành đó rộng hơn ngàn trượng, xoắn như hình trôn ốc, bởi vậy gọi là Loa Thành hay còn gọi là Quỷ Long Thành. Tôi mừng húm khi thành được sản xuất hoàn tất. Tôi cũng phần nào yên lòng do sự thận trọng cho dân làng. Rùa Vàng ở lại với chúng tôi ba năm rồi từ giã ra về. Lúc đưa tiễn, tôi đã gửi lời cảm tạ: “Nhờ ơn của thần, thành đã xây được. Nay nếu có giặc ngoài thì lấy gì nhưng chống?”. Rùa Vàng liền đáp lại: “Vận nước suy thịnh, xã tắc an nguy đều bởi vì mệnh trời, người ta có thể tu đức cơ mà kéo dài thời vận. Nhà vua nguyện vọng ta có nhớ tiếc chi”. Nói xong xuôi, Rùa Vàng bèn dỡ vuốt đưa cho tôi và nói: “Đem vật này làm lẫy nó, nhằm quân giặc nhưng mà bắn thì sẽ không lo gì nữa”. Dứt lời, Rùa Vàng trở về biển Đông.

Tôi ton tả sai Cao Lỗ làm nỏ, lấy vuốt rùa làm lẫy. Tôi gọi nỏ là “Linh quang Kim Quy thần cơ”. Chẳng bao lâu sau, như sự hồi hộp của tôi, nước có giặc tràn vào. Triệu Đà đem quân đến giao chiến, hòng thâu tóm thành. Tôi bèn lấy nỏ thần ra bắn, trăm phát trăm trúng, quân Đà thua thảm, bèn rút quân về Trâu Sơn đắp lũy không dám đối chiến, viết thư xin cầu hòa.

Cuộc sống quả đât từ đó được im ổn, xã tắc thận trọng. Tôi vốn có một cô thiếu phụ dễ thương, nết na tên là Mị Châu đương độ tuổi kén chồng. Lúc ấy, Đà sang cầu hôn. Tôi vô tình đồng ý mà không mảy may nghĩ tới mối thù xưa. Tôi cứ nghĩ cuộc hôn nhân này là môn đăng hộ đối, là vừa lứa xứng đôi, các con sẽ trăm năm phấn kích. Nhưng tôi đã lầm. Đây chỉ là một kế của Đà hòng cướp đoạt nỏ thần của tôi. Vậy nhưng mà khi ấy, tôi chẳng hề chu đáo. Mị Châu là đứa phái nữ ngoan ngoãn, là một cô gái hiền rất mực thương chồng. Trong một lần Mị Châu cho Trọng Thủy xem trộm nỏ thần, Trọng Thủy đã tráo nỏ thần đem về phương Bắc, lấy lí bởi vì thăm phụ thân. Lúc ấy, tôi vẫn không hề biết rằng nỏ thần đã bị cô nữ giới thân yêu của mình sơ ý trao tay giặc.

Không bao lâu sau ngày Trọng Thủy về phương Bắc, Triệu Đà đem quân sang tấn công. Tôi cũng không ngờ Đà vẫn còn nặng thù với việc thua ngày xưa. Nhưng tôi đã có nỏ thần trong tay, tôi từ từ, điềm nhiên ngồi tấn công cờ. Tôi khoác kệ Đà tiến công chiếm ra sao. Chỉ khi Đà cho quân tiến sát vào, tôi thế hệ đem nỏ thần ra tấn công. Nhưng… nỏ thần đâu? Kia chỉ là cái nỏ rất thường nhật. Tôi hoảng loàn khi nỏ thần bị đánh cắp. Tôi cùng nàng bỏ chạy về phía phương Nam. Tôi và Mị Châu cứ chạy, Mị Châu cứ yên lẽ rải lông ngỗng trên đường nhưng mà tôi không hề biết. Chạy đến bờ hồ, đường cùng, tôi bèn kêu to: “Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu”. Rùa Vàng khi ấy thế hệ hiện lên và nói: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó”. Tôi quay qua Mị Châu, không khỏi sững sờ khi phụ nữ mình chính là giặc, chính là kẻ đã đưa mình đến bước đường cùng. Chẳng nghĩ ngợi, không biết, tôi tuốt kiếm chém Mị Châu, máu chảy lênh láng. Tôi cầm sừng tê bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn tôi xuống đại dương.

Tôi đang sống dưới hải cung, mà không khỏi thương nhớ tiếc về núi sông mình. Tôi đã lầm lỡ, đã quá sáng sủa, đã không hề cảnh giác với tình địch, để khi mọi chuyện lỡ rồi cũng không còn đường rút. Hi vọng trái đất đừng ai sơ suất giống tôi, cũng đừng ai mất cảnh giác như tôi để chuyện xấu không xảy tới.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa giữa thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 6

Hôm nay, ta thành thật thú nhận phạm tội của mình đã vô tình để xảy ra cho tổ quốc toàn cầu Âu Lạc một cuộc chiến tranh mà lại đáng lẽ thiết yếu có.

Ta là An Dương Vương, vị vua đã xây nên thành Cổ Loa bền vững và đã được thần Kim Quy trao tặng cái lẫy thần nên giữ được cẩn trọng cho muôn dân. Lúc đó, Triệu Đà sang xâm chiếm nhiều lần cơ mà hắn phải thất bại trước cái nỏ thần linh thiêng thần diệu ấy: Chỉ cần một mũi tên bắn ra là có biết bao đấu sĩ gục bửa. Tức giận, hắn kì vọng thời cơ; còn ta tự mãn trước những chiến công nên không dè dặt nghĩ tới những mánh khoé tàn nhẫn của Triệu Đà.

Một ngày kia, một tên trung ương phúc của Triệu Đà mang lễ phẩm tới xin cầu hòa. Ta nhận lời ngay vì không muốn tiếp tục nội chiến khói lửa. Từ đó, hắn cho chàng là Trọng Thủy sang lân la với phụ nữ ta là Mị Châu. Trọng Thủy là nam nhi trai lịch lãm nên hắn tiện dung lấy được lòng cha con ta. Thế rồi, Triệu Đà chính thức mang lễ phẩm đến cầu hôn Mị Châu cho Trọng Thủy. Đã từ lâu Mị Châu cũng phải lòng Trọng Thủy rồi nên ta không tồn tại lí bởi gì cơ mà từ khước. Chúng cưới nhau và sống cực kì thuận hòa háo hức. Nhưng đối với ta, Trọng Thủy có vẻ hơi khác lạ thường.

Một thời gian, Trọng Thủy xin phép về thăm cha rồi không bao lâu quay trở lại. Ta cho quân bày yến tiệc và rót rượu cho Trọng Thủy cơ mà hắn từ chối. Ngược lại, hắn lại mời ta uống liên tiếp đến nỗi ta say mèm chỉ thoáng thấy bóng hắn vụt qua rồi ta do dự gì nữa. Đến khi thức giấc lại, ta thấy Trọng Thủy đang ngồi bên cạnh ta cung kính nói:

– Thưa nhạc phụ, địa cầu đã khỏe chưa?

– Ta khỏe rồi. Sao con không đến với Mị Châu? Ta thì thào.

– Hiền thê đã có nô tì để ý rồi! Hắn nhỏ bé nhẹ đáp.

Ta lại nói tiếp:

– Được rồi, con cứ tới thăm phi tần con đi.

Hắn cung kính chào:

– Xin phép nhạc phụ, con đi.

Tất cả những nghi ngờ trong ta từ trước tới nay đã tan biến hết. Đang sống yên ổn vui, bất thần Trọng Thủy lại xin về nước khiến Mị Châu bi quan buồn phiền cực kỳ. Chỉ mấy ngày sau, Triệu Đà ùn ùn kéo đại quân sang. Ta ngạc nhiên quá, cơ mà tin tưởng vào nỏ thần nên vẫn từ từ ngồi tấn công cờ chờ quân giặc tới gần thành rồi bắn luôn. Không ngờ, nỏ thần hết hiệu nghiệm nhưng mà địch thủ đang đi vào thành. Vừa hoảng loạn và thắc mắc ta không hiểu nổi lí do nào nhưng mà nỏ thần không còn ứng nghiệm nữa. Cuối cùng trước tình thế cấp bách ta cùng Mị Châu lên chú ngựa tháo chạy về phía đông. Nhưng chạy tới đâu cũng nghe tiếng hò reo quân giặc đuổi theo. Cùng đường, ta hướng mắt về phía biển khơi gọi thần Kim Quy cứu giúp. Bỗng thần nổi lên và dõng dạc nói: “Giặc ở sau lưng nhà vua đó!”.

Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Ta đột hiểu ra vẹn tuyền. Thì ra lũ giặc dò theo dấu lông ngỗng để tới được đây. Và cũng chính Mị Nương, đứa nàng thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật nhà nước cho tên điệp báo viên Trọng Thủy cho nên ta thế hệ có ngày này. Quá vô vọng, không còn con đường nào khác lại ta rút gươm ra chém chết Mị Châu rồi tự tận. Nhưng thần Kim Quy lại rẽ mặt nước cho ta đi xuống biển.

Đây là câu chuyện sự thực của đời ta, của vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước quân thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ. Ta mong rằng những kẻ kế vị khi đã xem đây là bài học xương máu mà giữ mình.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa giữa thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 7

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, nếu cổ tích có “Tấm Cám”, truyện ngụ ngôn có “Thầy bói xem voi” thì truyền thuyết có “Ta và Mị Châu – Trọng Thủy”. Truyền thuyết là “nghệ thuật lựa chọn các sự kiện và nhân vật để thi công các hình tượng nghệ thuật, đề đạt giao hội hàng đầu lịch sử của địa phương, nước non, dân tộc… Nếu lịch sử nỗ lực phản ánh chính xác các sự kiện và nhân vật, thì truyền thuyết lại quan trung ương hơn tới sự biến chuyển tình cảm và niềm tin của trái đất nghe sau những sự kiện và hero đó.” Đây có thể xem là câu chuyện bi kịch trước nhất trong văn học dân tộc, nó đã lấy đi không ít nước mắt hao hao sự căm phẫn của loài người đọc. Tuy nhiên, cũng chính do thế mà ta đã rút ra được bài học cho chính mình: đừng quá chủ quan, coi thường địch mà lại chuốc lấy thất bại. Truyền thuyết “Ta và Mị Châu, Trọng Thủy”, trích truyện “Rùa Vàng” trong “Lĩnh Nam chích quái”, đã nói lên chiến công của ta là vua Âu Lạc xây thành, chế nỏ, giữ nước thành công và thảm kịch tình ái của Mị Châu thêm liền thảm kịch mất nước của ta.

Trong buổi đầu dựng nước, ta đã rất có công với dân tộc. Ta cho xây thành Cổ Loa với hi vọng người ta sẽ được giàu có vui vẻ. Việc xây thành mãi vẫn không công trình, ta bèn cầu trời phật, giữ cho trung khu mình trắng trong. Điều đó đủ để thấy trọng tâm huyết của ta dành cho dân tộc là như thế nào. Nhờ sự giúp đỡ của sứ Thanh Giang cùng với tấm lòng yêu nước thương dân của ta, chỉ nửa tháng sau, thành đã được xây dứt. Có lẽ ta đã phấn kích khôn cùng khi thấy điều đó. Ta còn lo cho vận mệnh sông núi khi tâm sự mối chần chừ lại bị Đà xâm lấn với thần Kim Quy. Thần đã cho ta một cái vuốt. Ta đã làm thành nỏ, cái nỏ ấy có thể bắn ra hàng ngàn mũi tên chỉ trong một lần bắn (loài người gọi là nỏ thần). Nước Âu Lạc nhờ thế nên đã được sống trong thái hoà phồn thịnh. Ta thấy rằng ta quả là một vị anh quân, một người ta biết nhìn xa trông rộng, biết lo trước những mối lo của người đời.

Nhưng cũng chính do thế cũng đã xuất hiện tính tự mãn của ta. Khi Đà sang cầu hôn, ta đã đồng ý gả cô gái mình cho phái mạnh Đà là Trọng Thủy. Cuộc hôn nhân thân nhì nước vốn đã có hiềm khích là sự dự báo cho những mối hiểm họa về sau.

“Một đôi kẻ Việt quần chúng. # Tàu

Nửa phần ân ái nửa phần oán thương”

“Một đôi kẻ Việt quần chúng Tàu” lấy nhau như thế là một sự nguy hiểm khôn lường. Thế mà lại ta không hề màng đến điều đó. Có lẽ ta chỉ mong hai nước sớm thuận hòa qua cuộc hôn nhân này và mọi người sẽ không phải chịu cảnh buồn bã. Nhưng ta đắn đo được, quân địch dù quỳ dưới chân ta thì chúng vẫn cực kì nguy hiểm. Ta nghĩ cho dân, nghĩ đến cái lợi trước mắt mà lại không nghĩ tới những điều nguy hiểm sắp tới. Vì thế, ta đã đưa cả cơ đồ “đắm đại dương sâu”.

Sự tự túc là bạn đồng hành của thất bại. Có nỏ thần trong tay, ta nghe đâu đã nắm chắc phần thắng trong tay. Đỉnh điểm là lúc được báo Triệu Đà sang tấn công chiếm thì ta “vẫn điềm nhiên ngồi đánh cờ, cười nhưng nói rằng: ‘Đà không sợ nỏ thần sao?’” ta đã bước vào vết xe đổ của nhân dân xưa, để rồi lúc khẩn cấp số 1, ta thế hệ lấy nỏ thần ra bắn và biết là nỏ giả, liền dắt chị em bỏ chạy về phương Nam. Trong lúc cần kíp, ta chỉ biết mỗi việc bỏ chạy chứ không còn cách đối kháng nào khác biệt. Khi ra tới biển Đông, ta còn không nhận ra được đâu là giặc, ta chỉ ngửa mặt kêu “trời” mà lại băn khoăn phải làm gì. Đến khi thần Rùa Vàng hiện lên và nói: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!” thì ta đã rút gươm chém nữ của mình. Hành động dứt khoát, không bởi vì dự ấy đã chứng minh ta là một vị minh chủ. Ta đặt việc nước lên trên việc nhà, không để việc riêng làm lung lay ý chí. Thần Rùa Vàng hay chính thái độ của thế giới công lao đã vấp ngã sung mọi khiếm khuyết cho ta. Khi ta không xây được thành, thần hiện lên viện trợ, khi ta lo cho vận mệnh đất nước, thần cũng hết sức chỉ bảo ta và hiện nay, khi khẩn cấp hàng đầu, thần cũng hiện lên để giúp ta. Phải chăng đó là sự ngưỡng chiêu tập, sự dung thứ cho một vị minh chủ của trái đất? Chi tiết “vua cầm sừng tê bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn vua đi xuống hồ” đã chứng minh điều đó. Biển cả đã mở mang tấm lòng đón ta về. Những con sóng phiêu dạt vào bờ lại bị bật ra năm nào liệu có còn nhớ hình ảnh hai cha con tội nghiệp?

Nếu như kì tích xây thành Cổ Loa là một thành công vẻ vang mang tính huyền thoại thì sự thất bại lần này của ta mang tính hiện thực sâu sắc. Và thảm kịch nước mất nhà tan ấy khởi hành từ tình yêu duyên của Mị Châu và Trọng Thủy. Mị Châu là con An Dương Vương, là bà xã Trọng Thủy và là con dâu của Triệu Đà. Nàng rất thơ ngây, yêu Trọng Thủy với một mối tình trong sáng của cô bé. Nàng đã trao cho Trọng Thủy vẹn nguyên trái tim mình. Mấu chốt chính là lúc cô bé chỉ cho Trọng Thủy xem nỏ thần. Nỏ thần là bí mật nước nhà, là việc đại sự, vậy mà cô bé lại “vô tứ” tới mức đưa cho Trọng Thủy xem. Nàng u mê, ngu tối đến mức nhầm lẫn giữa “tình nhi đàn bà” và “việc quân vương”. Còn gì đau xót hơn chăng? Nếu xét về góc cạnh một bạn nữ thì Mị Châu là một mẫu hình lí tưởng cho chữ “tòng” thời ấy. Nhưng không chỉ là một nàng, Mị Châu còn là công chúa của nước Âu Lạc. Khi đã tráo được nỏ thần, Trọng Thủy biện cớ về thăm phụ vương. Lúc trước đi, con trai nói với Mị Châu: “Tình tổ ấm chồng bắt buộc quên lửng, nghĩa mẹ cha cần thiết hoàn tất bỏ. Ta nay trở về thăm phụ thân, giả dụ tới lúc nhị nước thất hòa, Bắc Nam xa cách, ta lại tìm phái nữ, lấy gì làm dấu?”. Câu nói đầy ẩn ý của Trọng Thủy vậy mà Mị Châu không nhận ra. Nàng yêu Trọng Thủy tới mức còn không thèm đặt ra câu hỏi vì sao nhị nước phải thất hòa, tại sao Bắc Nam phải xa rời trong khi ta đã là “mọi người một nhà”. Nàng chỉ hướng về hoan hỉ bà xã, mong tới ngày đoàn tụ: “Thiếp phận nàng nhi, nếu gặp cảnh chia lìa thì gian khổ vô cùng. Thiếp có áo gấm lông ngỗng thường mặc trên mình, đi tới đâu sẽ bứt lông nhưng mà rắc ở ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứu được nhau”. Câu nói của Mị Châu là lời nói của một đàn bà yêu chồng thiết tha. Nhưng phụ nữ ngần ngừ rằng hành động của chị em đã cho Triệu Đà thành tích vua thân phụ, cho Trọng Thủy đuổi theo giết mổ phụ vương mình.

“Lông ngỗng rơi trắng đường chạy nạn

Những chiếc lông không tự nhủ giấu mình”

Khi bị giặc truy đuổi, Mị Châu đã khoác chiếc áo lông ngỗng trên mình. Chiếc áo hóa trang lông ngỗng là y phục của người phụ con gái Việt xưa trong những dịp lễ hội. Thế mà lại Mị Châu lại mặc nó vào lúc nguy cấp như thế này. Điều đó cho thấy phái nữ đã không còn lí trí minh mẫn nữa. Mọi chủ động của nàng đều bị tình cảm mái ấm chồng chi phối. Lúc trước bị vua phụ vương chém đầu, bạn nữ đã nói: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng bội phản mưu hại thân phụ, chết đi sẽ trở thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị nhân dân lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa trắng trong mối nhục thù”. Nàng đã nhận ra được chân tướng sự việc, rằng con người đàn bà đã yêu, đã tin cậy xưa nay nay chỉ là kẻ lừa bịp. Cái chết của Mị Châu là sự hóa thân không tổng thể, xác trở thành ngọc thạch, máu trở thành châu ngọc. Điều đó cho thấy sự cảm thông của quần chúng. # ta với Mị Châu, một toàn cầu đã “vô tình” đưa nước Việt vào một ngàn năm quân lính.

Không như cổ tích, cái kết luôn có hậu cho mọi người. Truyền thuyết buộc ta phải suy ngẫm thật nhiều sau đó. Chúng ta phải biết đặt cái chung lên trên cái riêng, hàng đầu là phải cảnh giác, đừng như ta “nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà”. Và trong mối tình phải luôn luôn minh mẫn, đừng nên lầm đường lạc lối để rồi phải trả một cái giá quá đắt như Mị Châu. Truyện vừa mang tính thuyết lí vừa thấm đậm ý vị nhân sinh như Tố Hữu trong “Tâm sự” đã nói:

“Vẫn còn đây pho tượng đá cụt đầu

Bởi đầu cụt nên tượng càng rất sống

Cái đầu cụt gợi nhớ dòng máu nóng

Hai ngàn năm dưới đá vẫn tuôn trào

Anh rưa rứa em muốn nhắc Mị Châu

Đời còn giặc xin đừng quên cảnh giác

Nhưng nhắc sao được nhì ngàn năm trước

Nên em ơi ta đành tự nhắc mình”

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 8

Sau khi dựng nước Âu Lạc và định đô ở Phong Châu, biết Triệu Đà chưa từ bỏ thủ đoạn xâm chiếm, ta lập tức cho xây thành Cổ Loa, phòng giặc từ xa. Nhờ sự tận tụy của triều thần và người ta, trong mấy tháng trời, thành đã dựng cao. Thế nhưng mà, nào ngờ, chỉ sau một đêm, thành quách hốt nhiên đổ sập xuống hết một cách mới lạ. Hết dựng lên rồi lại đổ xuống, cầm lại mấy năm, thành vẫn chưa xây hoàn tất, dân tình khốn khổ trù trừ bao nhiêu nhưng mà kể. Ta khôn cùng tức giận, nghĩ rằng có kẻ nào đó đang âm thầm phá hoại, ngăn cản ta dựng thành. Dò hỏi loài người thế hệ biết đêm đêm nghe tiếng bước chân rầm rập như trăm quân nghìn tướng đang di chuyển. Đó chính là Kê Tinh phía trên núi, cứ đêm đêm xuống phá thành để phục thù. Nhờ có thần Kim Quy méc bảo, ta đã diệt được Kê Tinh.

Từ đó, thành xây đến đâu vững đến đó, chẳng mấy chốc đã hoàn thành. Thách quách xác thật như bàn thạch, vững quà như núi cao, sấm chẳng thể làm sập, mưa bắt buộc làm sạt được, quân giặc dù mạnh bạo đến đâu cũng không tài nào phá. Nổi Thần Kim Quy còn cho ta một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết thịt hàng ngàn quân địch. Ta liền chọn trong đám gia thần được một dân chúng làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng công trong nhiều ngày thế hệ dứt. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, dị biệt hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ thế hệ giương nổi, gọi là nỏ “Linh quang Kim Quy thần cơ”. Ta quý chiếc nỏ thần cực kỳ, lúc nào cũng treo gần khu vực nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Đà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, mà bởi vì ta có nỏ thần, quân Nam Hải nhiều lần cất binh cơ mà đều nhận lấy thất bại nặng nằn nì nên đành cố thủ đợi chờ cơ hội. Triệu Đà thấy sử dụng binh không lợi, bèn xin giảng hòa với Âu Lạc, sai Đấng mày râu là Trọng Thuỷ sang cầu giữa. Ta từ lâu đã mong muốn nhị nước hòa hiếu, ngừng loạn lạc cho dân tình đỡ khổ nên thoả mãn cầu giữa. Hai nước còn tác thành cho Trọng Thủy, con trai Triệu Đà và Mị Châu, con gái ta thành đôi uyên ương nhằm thắt chặt niềm tin hòa hảo. Ta và Triệu Đà cũng cam kết không động binh để nhân loại hai nước được hưởng thái hoà.

Nào ngờ, đó lại là quyết định sai lầm của ta, làm nên nước mất nhà tan, triều đại diệt vong, dân tình chìm ngập trong đại dương khổ. Trọng Thủy sang Âu Lạc vốn mang theo thù hận, muốn chiếm lấy bí mật của nỏ thần, mưu đồ diệt quốc. Đó là gian kế hèn mạt của Triệu Đà. Hắn dỗ phụ nữ ta cho xem trộm nỏ thần rồi ngầm làm một cái lẫy nỏ đặc trưng thay vuốt Rùa Vàng, nói láo là về phương Bắc thăm thân phụ. Con gái ta vốn cả tin, đã làm bại lộ bí mật việt nam, trước hành động bất thường của Trọng Thủy đã không mảy may nghi ngờ.

Về đất Nam Hải, Trọng Thuỷ đưa cái móng rùa rubi cho phụ thân, Triệu Đà mừng rỡ hết sức, reo lên rằng: “Phen này đất Âu Lạc sẽ về tay ta”. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang tấn công Âu Lạc. Nghe tin báo, ta cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Cao Lỗ vào tâu khuyên ta nên điều binh trấn thủ, ta cười bảo đã có nỏ thần, Triệu Đà không lẽ phân vân sợ nhưng mà còn dám làm điều dại dột này. Đến khi quân giặc đã đến sát tình thực, ta sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy thiêng liêng nữa. Quân Triệu Đà tất tả phá cửa thành, ùa vào như vũ bão.

Không kịp sẵn sàng, ta vội lên ngựa, cùng thanh nữ sau lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau, thẳng hướng hồ đông lao đi. Ngồi sau lưng ta, Mỵ Châu bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Ta nghĩ thanh nữ trong phút thắc thỏm đo đắn làm gì nên thả lông ngỗng cầu an cho ta và vương quốc nhưng mà ngờ đâu đó là dấu hiệu để Trọng Thủy đuổi theo sau.

Đường núi gồ ghề hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy hôm sớm đến Dạ Sơn gần bờ đại dương. Hai phụ vương con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần tới. Thấy đường núi nói quanh co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, ta liền hướng ra biến, khấn thần Kim Quy độ trì cho mình. Ta vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên đui mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy hình thành, lớn tiếng bảo ta rằng “giặc ở sau lưng nhà vua đấy”. Ngoảnh lại sau lưng, đất trời phẳng yên, không một bóng nhân dân, chỉ có mình Mỵ Châu nước mắt giàn giụa, ta thốt nhiên tỉnh ngộ, liền rút gươm phẫn nộ. Mỵ Châu bấy giờ cũng đã hiểu rõ sự tình, nói lời oán than rồi chuẩn bị nhận lấy cái chết. Ta cực kì đau lòng mà nghịch đồ phản quốc, tội này không thể miễn thứ được. Máu Mị Châu lênh láng sóng nước. Quân giặc đuổi tới kè cận, thần Kim Quy lệnh ta cầm sừng tê bảy tấc, rồi rẽ nước dẫn ta đi xuống biển.

Lại nói về Trọng Thuỷ, khi quân Triệu Đà đã chiếm được thành, Thủy một mình một ngựa theo dấu lông ngỗng đi tìm Mỵ Châu. Đến gần bờ biển, thấy xác hộ gia đình nằm trên đám cỏ, tuy chết mà nhan sắc không mờ phai. Trọng Thuỷ quá khổ đau khóc oà lên. Thủy thu lượm thi hài đem về chôn trong thành, rồi đâm đầu xuống giếng trong thành cơ mà chết theo. Thủy tuy là gian tế, hại chết Mị Châu mà đó cũng chỉ là làm theo ý của Triệu Đà. Thủy chết cũng là muốn làm trọn đạo nghĩa vợ chồng, hối hận hận về tội tình của mình đối với tình nhân.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 9

Ta là An Dương Vương, vị vua đã khiến nước mất nhà tan chỉ bởi vì đặt nhầm niềm tin vào phái nữ và con rể của mình. Ta biết rằng cả cuộc sống của ta dù có được thần Kim Quy cứu mạng nương nhờ Thủy Cung thì cũng không bao giờ vơi bớt nỗi buồn khổ và sự hối day hoàn thành. Đó là việc cần yếu bảo vệ được thần dân của mình lại càng phải xuống tay đoạt mạng quần chúng cô bé mà lại ta kính yêu rất mực. Hôm nay ta sẽ kể lại cuộc đời đầy bi kịch của mình.

Sau khi tiến công tan mấy vạn quân Tần ta chuyển kinh thành về thành Cổ Loa và tức thời bắt tay vào việc sản xuất thành trì chắc chắn để bảo vệ nước nhà. Thế mà lại ngặt nỗi cứ xây ban sáng thì đêm hôm thành lại đổ. Suốt ròng rã rã mấy năm trời nhưng mà vẫn quan trọng hoàn thành nổi. Điều đó khiến ta cực kì bã khoác dù đã sai quan quân lập bè đảng tế trời cầu xin sự viện trợ của thần phật. Cho đến một hôm đúng vào ngày mồng bảy tháng ba có một ông lão đi từ phía Đông thành lại gần thành nhưng than rằng “ Xây thành thế này thì biết bao giờ mới hoàn tất được”. Ta bèn mời ông lão vào trong cung điện kính cẩn hỏi : “ta xây thành bao năm nhưng tới giờ vẫn không chấm dứt hà cớ làm sao?”. Ông cụ nhìn ta và nói “ Rồi sẽ có sứ Thanh Giang tới giúp nhà vua xây thành”. Nói rồi ông lão xin cáo lui còn ta vẫn còn nửa tin nửa ngờ vì làm gì có sứ thanh giang nào cơ chứ.

Nhưng ít lâu sau quả thực là có một con rùa nổi lên trên mặt nước tự xưng là sứ Thanh Giang đến cung ứng ta xây thành. Rùa xoàn nói với ta để xây được thành thì trước nhất phải làm thịt hết cộng đồng yêu quái đang phá rối xung quanh. Quả nhiên từ đó ta chỉ cần mất nửa tháng là đã thiết kế kết thúc thành quách chắc chắn. Rùa Vàng ở với ta trong ba năm thì cũng về hồ Đông. Lúc trước đi ta có hỏi Rùa Vàng “ ngộ nhỡ giặc tới thì phải làm sao?” Nói đoạn Rùa Vàng bèn túa một chiếc vuốt đưa cho ta và dặn chế thành lẫy thần có quân giặc đến chỉ cần bắn một phát là không ai dám tới gần.

Ta sai Cao Lỗ giúp cho một chiếc lẫy thần từ vuốt của thần Kim Quy. Buổi ấy, Triệu Đà với dã chổ chính giữa dã man muốn cướp nước Âu lạc của ta, mấy chục vạn quân của hắn ùn ùn kéo đến ta chỉ cần chờ giặc tới gần cầm nỏ thần bắn một phát giặc chết như ngả rạ. Triệu Đà hốt hoảng nên phải rút quân về nước.

Thời gian sau đó hắn cho thế giới sang cầu hòa và kết giữa muốn ta gả người vợ yêu Mị Châu cho Trọng thủy con trai hắn cũng là cách để xoa dịu mối quan hệ giới tính thân hai nhà nước. Lại nói về Trọng Thủy hắn là đàn ông trai khí thế bất phàm, dung mạo hơn toàn cầu, tuy nhiên hắn cũng thực sự thu được lòng nữ yêu của ta. Nghĩ vậy ta bèn tác hợp cho đôi trẻ và toại ý Trọng Thủy ở rể tại Loa Thành. Tình cảm của đôi trẻ vô cùng son sắt, Trọng Thủy cũng rất lễ phép và kính trọng ta. Nghĩ vậy ta toàn thể tin cậy giao trọn niềm tin cho Đấng mày râu rể hào hoa này. Thế mà ta trù trừ rằng sự tin cẩn đó khiến ta phải nhận một cái giá cực kỳ buồn bã và lầm lỗi.

Trọng Thủy bèn mon men cầu thân nó là Mị Châu nàng ta về bí mật làm sao ta có chỉ cần đứng một địa điểm bắn nỏ thần cơ mà hàng ngàn vạn quân giặc đều chết. Vì tin chồng nên Mị Châu chẳng giấu diếm gì. Nàng thầm thào với chồng về chiếc nỏ thần làm bằng vuốt Kim Quy và chỉ địa điểm cho Trọng Thủy địa điểm ta cất nỏ. Nhưng không ngờ Trọng Thủy đã chế tác một chiếc nỏ giống hệt chiếc nỏ thần đó của ta rồi hắn cất giấu mang về cho cha hắn là Triệu Đà.

Thời gian sau, Trọng Thủy xin phép được về nước thăm phụ thân tí xíu, ta cũng chẳng chút nghi ngờ nhưng đồng ý còn căn dặn hắn nên làm tròn chữ hiếu xem xét thân phụ khi nào mạnh dạn hãy về đón tổ ấm. Mị Châu cũng bởi vì xa chồng nhưng bi đát bã không thôi. Thế nhưng mà thật cần yếu ngờ chỉ vài ngày sau này Trọng Thủy về nước thăm phụ thân thì quân giặc ùn ùn kéo đến. Nghe đâu đến cả ngàn vạn quân, lúc bấy giờ ta còn đang lử thử trong thành thưởng trà chơi cờ cùng với quan quân. Vì ta nghĩ thể nào “Đà cũng sợ nỏ thần” của ta. Chờ cho tới khi giặc kéo sát cửa thành ta mới sai quân quân nhân mang nỏ thần đến. Nhưng lạ lùng thay chiếc nỏ thần nay không còn kiến hiệu nữa.

Ta lập tức phóng con ngựa mang theo Mị Châu tiến về phương Nam nhưng mà dù ta có đi đến đâu thì quân giặc cũng đuổi đến đó. Bước đường cùng ta dừng trước bờ đại dương gọi tên “Sứ Thanh Giang đâu mau tới cứu ta”. Lúc bấy giờ trên mặt nước Rùa Vàng hiện lên ngài chỉ vào đằng sau ta mà nói rằng “ Giặc chính là quần chúng ngồi sau lưng nhà vua đó!” Ngồi sau lưng ta chẳng phải là Mị Châu nàng ta sao? Tại sao nó lại nhẫn vai trung phong bán nước, hại phụ thân của nó tới đường này. Lúc này Mị Châu cũng hốt hoảng cực độ. Mặt con tí xíu ngờ ngạc bởi vì chưa hiểu nó đã làm gì nên tội. Cho đến khi nhìn xuống chiếc áo lông của con ta thế hệ hiểu hóa ra con ốm trong khi ngồi sau lưng ngựa của ta đã vặt áo lông ngỗng làm dấu thảo nào quân Triệu Đà lại đuổi nhanh đến vậy.

Quá suy sụp phần bởi vì thất vọng bởi vì đã nuôi ong tay áo, phần bởi giờ ta đã thành tội đồ thiên cổ làm cho trái đất lầm than, nước mất nhà tan. Ta rút gươm chém chết đứa nữ giới nhưng mà ta hết mực âu yếm, rồi cũng lao xuống biển theo sứ Thanh Giang.

Câu chuyện của cuộc đời ta bi hùng thế đó. Chỉ do một phút tin địa cầu quá đà, chỉ bởi vì một phút chây lười chủ quan khinh địch nhưng ta đã khiến bao nhiêu con dân của mình phải lầm than cơ cực. Ta đã làm nên vương triều ta dày công gây dựng trở nên vô nghĩa, và ta càng làm một toàn cầu thân phụ thất bại sau khi nhẫn trung ương giết mổ chết đứa nữ mà lại ta rất đỗi kính yêu. Đó cũng là niềm ân hận nỗi đau suốt cả đời nhưng mà ta không bao giờ hả giận.

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn hóa giữa thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương số 10

Ta là An Dương Vương, vị vua của nước Âu Lạc năm nào. Ngồi dưới thuỷ cung ngắm cá bơi lội, nghe tiên nàng hát ca mà lại lòng ta vẫn âu lo nỗi bi đát. Nhớ năm xưa, chuyện ta dựng nước rồi làm mất nước nhưng gian nan vô vàn.

Năm đó, khi đã lên ngôi vua, ta bèn nghĩ việc xây thành. Nhưng khốn đốn thay, xây thành ở đất Việt Thường hễ đắp tới đâu lại lở đến đấy. Nghe nói bởi đất địa điểm này còn vấn vương những hồn ma của các vị tướng bại trận nhưng mà họ không cho ta thuận lợi đắp thành. Ta lập người quen biết trai giới, cầu đảo bách thần. Ngày mồng bảy tháng bảy ta đột nhiên thấy một cụ già từ phương Đông đứng trước cửa thành mà than rằng: “Xây dựng thành này bao giờ cho xong được”. Ta thấy thế, sướng lắm, đón vào trong điện, thi lễ hỏi lý vì đắp thành mãi không ngừng thì cụ già trả lời: “Sẽ có xứ Thanh Giang đến cùng nhà vua gây ra thành mới thành quả”, rồi giã từ ra về.

Nghe lời đó, ngày hôm sau ta đứng ngoài cửa đông kì vọng, và bất thần thấy một con Rùa Vàng nổi lên mặt nước, nói sõi tiếng mọi người, xưng là sứ Thanh Giang, ta phấn kích nhanh lẹ dùng xe nghênh đón, rước Rùa Vàng vào thành. Nhờ sự phụ tá của Rùa Vàng, thành sau nửa tháng thì kết thúc. Ngắm nhìn thành mới nhưng mà lòng ta vui hào hứng. Thành rộng hơn ngàn trượng, lốc xoáy nên ta gọi nó là Loa Thành.

Rùa Vàng ở với thành ta được ba năm rồi đây về. Trước khi đi, ta thổ lộ lòng thành kính cảm tạ và hỏi thần nếu giặc tới, làm thế nào giữ nước. Rùa Vàng nghe hỏi rồi dỡ vuốt đưa ta, dặn: “Đem vật này làm lẫy nỏ, nhằm quân giặc mà lại bắn thì không lo gì nữa” Nghe lời thần, ta đưa Cao Lỗ làm nỏ, lấy vuốt rùa làm lẫy và đặt tên là “Linh quang Kim Quy thần cơ”. Thời gian sau, quân Triệu Đà cử binh xâm lược nước ta, ta lấy nỏ thần ra bắn, làm quân giặc lo ngại và thua trận, chạy về Trâu Sơn đắp luỹ và xin hoà.

Không bao lâu sau, Đà cầu hôn. Ta gả phái nữ đẹp tươi Mị Châu cho đàn ông Đà là Trọng Thuỷ và để cho hắn ở lại cung. Nhưng đó quả thực là sai lầm. Ta không nghĩ tới rằng, con rể lại dụ dỗ Mị Châu ngây thơ cho xem nỏ thần rồi tấn công tráo nỏ thần mang về phương Bắc.

Có được nỏ thần, Triệu Đà mang quân đến tiến công. Khi đó ta vẫn chưa biết chuyện, vẫn rảnh rỗi chơi cờ do nỏ thần còn trong tay thì ta chẳng sợ gì. Nhưng éo le thay, khi ta biết nỏ kia không phải nỏ thần thì quá muộn, giặc đã tiến sát thành, ta phải cùng Mị Châu lên chú ngựa bỏ chạy về phương Nam.

Nhưng càng chạy thì ta vẫn thấy giặc đuổi theo sau. Đến đến bờ đại dương, ta biết đó là đường cùng. Ta bèn kêu rằng: “Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu” Rùa Vàng từ dưới nước hình thành, thét phệ: “Kẻ nào ngồi sau con ngựa chính là giặc đó”. Ta bất ngờ quay lại nhìn thấy đường rải đầy lông ngỗng, trên tay thiếu nữ Mị Châu là áo lông ngỗng, ta hiểu ra chuyện và hết sức giận dữ. Ta giận dữ vừa đau lòng nhưng tuốt kiếm chém Mị Châu. Mị Châu thấy vậy, bèn khấn với ta: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng bội phản mưu hại thân phụ, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu cơ mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ trở nên châu ngọc để rửa trong sạch mối nhục thù”. Dù đau lòng mà lại là một kẻ bội nghịch, tội đồ giang sơn ta không thể dung thứ với cưng cửng vị một con người đứng đầu non sông.

Ta theo Rùa Vàng xuống hồ. Mị Châu con ta chết ở bờ hồ, máu chảy xuống nước, trai ăn vào phân thành hạt châu. Trong Thuỷ đến đó, thấy con ta đã chết, ôm xác về mai táng ở Loa Thành, xác biến thành ngọc thạch. Con ta chết, Trọng Thuỷ cũng đau buồn, nhớ mong nhưng tự sát ở giếng. Nước giếng đó rửa ngọc ở đại dương Đông thì ngọc cực kỳ sáng và đẹp

Có thể bạn quan tâm: » Năm chòm sao nữ gặt hái được tình yêu đích thực vào mùa hè

Câu chuyện năm nào được con người ta truyền nhau khiến ta càng day xong xuôi không lặng. Chỉ bởi vì những phút giây thiếu cảnh giác nhưng mà ta làm mất nước. Đó là bài học xương máu, gian nan dành cho ta.

Có thể bạn quan tâm: » 10 Món quà Giáng sinh (Noel) ngọt ngào và ý nghĩa nhất

10  bài văn hóa thân thành an dương vương kể lại truyện an dương vương là mị châu - trọng thủy (lớp 10) hay nhất

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đăng bởi: Tuấn Vũ Trần

Từ khoá: 10 Bài văn hóa thân thành An Dương Vương kể lại truyện An Dương Vương là Mị Châu – Trọng Thủy (lớp 10) hay nhất

Xem đính thêm tại Youtube Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy – Ngữ văn 10 – Cô Trương Khánh Linh (DỄ HIỂU NHẤT)

🔖 Đăng ký khóa học của thầy cô VietJack giá từ 250k tại:
📲Tải app VietJack để xem các bài giảng khác của thầy cô. Link tải:
☎️ Hotline hỗ trợ: 084 283 4585
Ngữ văn 10 – Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy

Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy là bài học quan trọng trong chương trình Ngữ Văn 10. Trong bài giảng này, cô sẽ giúp các em tìm hiểu tất cả các kiến thức trọng tâm nhất bài học. Từ đó, các em sẽ giải các dạng bài tập từ cơ bản nhất đến nâng cao. Các em chú ý theo dõi bài học cùng cô nhé !
Đăng kí mua khóa học của cô tại:
Học trực tuyến tại:
Fanpage:
#vietjack, #nguvan10, #truyenAnDuongVuongMiChauTrongThuy

▶ Danh sách các bài học môn Ngữ văn 10 – Cô Trương Khánh Linh:

▶ Danh sách các bài học môn Sinh học 10 – Cô Nguyễn Thị Hoài Thu:

▶ Danh sách các bài học môn Vật lý 10 – Cô Nguyễn Quyên:

▶ Danh sách các bài học môn Lịch sử 10 – Cô Triệu Thị Trang:

Advertisement

Originally posted 2022-12-16 14:50:49.

KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.