31 Tháng Mười, 2022

Vẻ đẹp của cái chết

Rate this post



Tư duy mỹ học về cái chết khiến người ta phải suy suy nghĩ lại, hiểu sâu rộng ý nghĩa, vẻ đẹp của cái chết cũng như cuộc sống.

Mỹ học của cái chết

Tại bảo tàng Metropolitan Museum of Art thành phố New York xuất hiện một bức tranh sơn dầu tuyệt vời “Death of Socrates – Cái chết của Socrates” (La Mort de Socrate, 1787), lúc này họa phẩm của Jacques-Louis David, một họa sỹ người Pháp đi theo trường phái Tân phong cách cổ điển.

Có thể bạn quan tâm: » Không sợ thử thách: phẩm chất của một “tinh hoa”

Death of Socrates - Cái chết của Socrates



Bức tranh vẽ lại khoảng thời gian sau cùng của cuộc đời Socrates. Ông bị toà án Athens kết án cùng với lý do: “gieo rắc nghi hoặc những thần linh mà chính thể Athens thời đó tôn thờ, kêu gọi nhân dân tôn thờ những thần linh nước ngoài lai cũng như làm hư hỏng thanh thiếu niên”. Họ ép ông phải tự tử bằng một bát thuốc độc.

Nhưng Socrates sẽ chưa hề lúng túng. Trong bức tranh Jacques-Louis David vẽ Socrates hiện lên giống như một vị Thần, xung quanh khi là những môn đệ đau khổ, gục ngã khi phải chứng kiến bi kịch của thầy. Socrates vừa nói vừa giơ tay trái lên trời, phong cách hùng hồn, tự tin. Tay phải ông dửng dưng cùng với lấy chén thuốc độc chưa hề lo sợ. Trước cái chết, Socrates vẫn điềm tĩnh quái dị. Bức tranh của David không chỉ là một tác phẩm hội hoạ kiệt xuất, nó còn khi là sự ca tụng dành riêng mang lại các người kiên định chân lý, tận hưởng vẻ đẹp của cái chết, thậm chí xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Vẻ xinh của cái chết

Một căn nhà hiền triết phương Tây xuất hiện nói:

“Cuộc đời xuất hiện đặc biệt nhiều bất công nhưng xuất hiện hai thứ mà Thượng đế chia đều mang lại gồm thành viên. Đó khi là thời gian vào một ngày cũng như cái chết trong một đời”.

Chúng ta thường quan niệm rằng, việc sinh tử của từng người đều do số mệnh tiến hành. Trong đời, xuất hiện cái chết nhẹ tựa lông hồng, cũng xuất hiện cái chết nặng tựa Thái Sơn. Cái chết của Socrates tuy ông coi nó giống như đi về căn nhà, nhưng lại nặng giống như Thái Sơn bởi ông để lại cho đời các triết lý mới nhất của con người. Ông đc coi chính là trong nhiều người sẽ sáng dẫn đến nền triết học phương Tây, và khi là căn nhà triết gia đạo đức mới nhất của nền tâm lý đạo đức phương Tây.

Ví dụ về những vĩ nhân chết đi nhằm lại mang đến đời một di tích phi vật thể thì vô vàn. Nhưng, cả nhà các kẻ phàm trần, ăn no rồi ngủ, được rỗi nói điêu, nói róc, tán bậy thì cũng đừng ngậm ngùi lúng túng bởi chết chỉ nhẹ như lông hồng, vì mọi người chẳng nhằm lại đến đời điều gì, nhẹ nhàng bay đi vào hư không. Tức là chúng ta phải nắm được triết lý của sự ra đi, coi nó như lông hồng. Coi chuyện sinh tử nhẹ tựa khói mây. Xuân đến rồi đi, hoa nở lại tàn, việc đời nhiều hoặc ít, ta cứ buông tay mà đi, đừng có bận tâm.

Khi còn sống, cả nhà hưởng lợi cuộc đời, hưởng thụ cảm xúc của như thế giới, hơi ấm của tình thân, nụ cười cũng như nước mắt, thú vui khi sống cùng mọi người trong nhà, và nỗi đau lúc chia ly. Khi mọi người phát hiện ra mặt trời mọc và biển xanh vô tận, chúng ta sẽ chưa khỏi xúc động. Ngay cả một cơn gió nhẹ của mùa xuân, một tia nắng giữa mùa đông khắc nghiệt cũng như mừi hương của tách bóc trà chiều cũng sẽ làm hồn ta nhẹ nhàng đung đưa.

Đấy là cuộc sống. Sự ấm áp của tất cả các khoảnh khắc cảm động, có niềm vui của thành công và sự vương vấn của tình đùm bọc, làm cả nhà tạm quên đi nỗi sợ hãi về cái chết, hoặc cả nhà chưa nghĩ về về nó. Nhưng một ngày nào đấy, gồm chúng ta sẽ chết, và chưa ai trong cả nhà thoát khỏi bàn tay thần chết.

Với sự huỷ hoại khung người nhân sự, tất cả thứ về sinh mệnh đều mất đi ý nghĩa, bất cứ đây là ai. Chính chính vì thế, từng khi nói đến công ty đề cái chết, cả nhà không khỏi run lên khiếp sợ. Tuy nhiên, nếu như nhằm lão luận về cái chết chắc hẳn rằng lão tiếp tục lấy sắc màu của Cường Tuse, lấy thơ của Phan Thị Thanh Nhàn, và tiếng hát vào giống như nước Thánh của ca nương Thuý Hoàn nhằm ca tụng sự kỳ bí, vi diệu, cũng như lung linh của cái chết. Lão sẽ vạch bóng đen dưới tầng âm phủ để những các bạn nhìn thấy được nhiều viên ngọc trai tỏa ánh hào quang tại vương miện của Diêm Vương, và một trong những viên ngọc trai ấy là chính linh hồn sẽ chết. Chúng ta sẽ làm xinh mang đến sự chết, chúng ta tiếp tục hội tụ tại vương miện của Diêm Vương.

Khi thấu đáo vấn đề này, các bạn sẽ mê mẩn cùng với cái chết, chúng ta tiếp tục chẳng còn lo lắng khi nhắc đến cái chết, chúng ta sẽ biết đc vẻ đẹp của cái chết, còn mới hiểu về vai trò của cuộc sống cũng như cái chết, và chúng ta tiếp tục cảm giác rằng cái chết đúng là không khủng khiếp điều đó.

Giả sử Chúa sẽ ban sự sống trường tồn mang đến loài người. Một trăm năm trôi qua, năm trăm năm trôi qua, chúng ta tiếp tục thấy gì? Chúng ta sẽ thấy hành tinh này bị bao quanh bởi nhiều hình hài người già nua như những cây gỗ mục không kịp sa thải. Các người lớn tuổi hói đầu hay rụng sạch tóc, hay phơ phơ hai ba cọng, răng đã rụng sạch, mồm trệu trạo cùng với hàm răng giả, da dẻ nhăn nheo, mắt mờ tay run, di chuyển trên xe lăn hay nằm bẹp trên giường chờ thằng con Tạ Trí cũng đã trăm hơn trăm tuổi bơi sống sông Hồng hoàn thành về bón đến ăn. Chưa kể hàng nghìn thứ bệnh hành hạ những cụ, nhiều cụ đau, nhiều cụ rên, khắp nơi tất cả vùng, từ khu vui chơi công viên đến nhiều bờ biển chuyến tham quan, từ các nhà hàng, trên xe buýt, tầu điện hoặc chợ búa nhà hàng, đâu đâu cũng phát hiện ra nhiều thân hình khô cong, hôi hám, nghe nhìn thấy các tiếng ho, tiếng rên thảm thiết. Lão chắc chắn rằng, khi đó, du khách chỉ mong chết nhằm trốn khỏi cái âm ti trần gian này.

Đúng vậy, cái chết là phi lý, nhưng bất tử lại càng phi lý. Một người cứ sống mãi mãi, tiếp tục chưa xuất hiện sự cám dỗ còn mới trong sự sống của anh ta, anh ta sẽ chịu đựng sự đơn điệu vô tận này mãi mãi, cũng như nếu như vậy, mọi người thà chấp nhận về sự việc tồn tại thần bí của sự sống và cái chết, còn rộng khi là ta cứ ở, sống, không chết cũng như đầy rẫy nhiều sự khốc liệt của đợt đông cuộc sống hiển hiện nay. Chưa nói mọi người vẫn cứ sinh sôi nẩy nở cũng như thế gới chật cứng những người. Từ đó mọi người ngộ ra rằng, bất tử khi là vô lý, nếu như không có cái chết, sinh mệnh không còn vai trò gì nữa.

Giống giống như sự sống có vai trò cao rộng phiên bản thân của sinh mệnh, cái chết cũng có ý nghĩa siêu việt rộng cả chính phiên bản thân của cái chết. Hầu hết thành viên sẽ bi đát khi đối bên với cái chết, cũng như chưa tránh khỏi thuyệt vọng.

Thực ra, hãy nghĩ về xem, loài người trên hành tinh này, cũng như là cây cối, tự sinh tự diệt, mọi người thật sự khi là nhỏ bé. Tất cả thành viên đều chỉ khi là sự tồn tại tự nhiên và cả nhà ngay giống như số không trước như thế giới. Nhưng nếu mọi người chưa tồn tại, thì trái đất nhưng vẫn quay, chưa hề bận tâm vì thiếu mất mọi người. Niềm vui cũng như nỗi bi đát của mọi người quá đỗi bình thường, chẳng hề khiến rung động thế gian. Tuy rằng cái chết khi là sự thiệt mà người nào cũng chưa thể thoát khỏi và phải đồng ý, nên chúng ta cũng cần sáng sủa đối bên cùng với nó. Đối bên và chiêm ngưỡng vẻ xinh của cái chết, tất cả âu sầu của như thế gian thực tế chẳng là gì cả.

hoa bỉ ngạn
Hoa Bỉ Ngạn khi là loài hoa tượng trưng cho vẻ đẹp của cái chết.

Mỹ học về cái chết xinh như Bỉ Ngạn Hoa, tạo nên sự bất lực, trầm mặc trước bi hoan li hợp của cuộc đời. Trên thực tế, điểm riêng biệt lớn nhất giữa nhân sự là thái độ đối với cái chết, thứ chọn lựa thái độ của bọn họ đối với cuộc đời. Từ khía cạnh này, Mỹ học về cái chết khiến người ta phải suy nghĩ về lại, hiểu sâu hơn vai trò của cái chết và cuộc đời.

Có ai không sợ chết? Có ai chưa muốn ngày mai tỉnh dậy nhằm nhìn nhìn mặt trời mọc? Ngắm ngắm nhiều người ngọt ngào và đi tiếp chặng mặt đường đời hầu như đã quá đỗi thương yêu và ràng buộc.

Có thể bạn quan tâm: » Ngày 05: Thể hiện lòng biết ơn và bạn sẽ có được hạnh phúc

Đức Phật nói rằng cuộc sống xuất hiện bốn nỗi khổ: sinh, lão, bệnh, tử. Tu hành khiến thế nào nhằm thoát khỏi đau đớn và đạt đc sum vầy là điều cần thiết.

Người phàm tục sợ chết, bởi không biết con phố sau khi chết ra làm sao, đứng trước bóng về tối vô tận, cũng như sự vắng lặng vô biên, kinh hãi khi là có thật. Nếu lão nói đến các bạn biết, con phố này tuyệt đẹp, bạn trôi đi theo dòng chảy, song bờ nở đầy Bỉ Ngạn Hoa và các bản nhạc thầm lặng, ly kỳ rung lên, mang lại cho các bạn sự thanh bình, du dương cũng như ấm áp, hoàn chỉnh làm các bạn đê mê, khiến hành khách quên đi những nỗi bi thiết như thế gian một giải pháp nhanh gọn cũng như háo hức đi kiếm cội nguồn của những bản nhạc đang làm du khách rung động. Bạn khẳng định sẽ thốt lên :”Không sợ, tôi chưa chết, tôi cũng không mỗi có trải nghiệm giáp với cái chết”.

Có thể bạn quan tâm: » 4 điều sẽ ‘giết chết’ bạn nếu theo đuổi lối sống ‘phông bạt’

tặng ngay các bạn một bài thơ “Ở điểm cuối sự sống”, đọc và nghiệm có thêm cái đẹp của sự chết mà lão sẽ sáng tác vào một đêm ngộ ra sự chết.

Ở điểm cuối sự sống: bài thơ về vẻ đẹp của cái chết

Ta có đi theo tấm thân tàn mệt mỏi
Cùng giọt dầu sau cuối của sinh mệnh
Lê xác đến gần bên một cánh cửa
Nơi đây dẫn đến hành lang dài hun hút
Hành lang đen, giống như vào giấc mộng ta thường chạm chán
Vứt bỏ thân xác bên bên cạnh
Linh hồn ta bước qua ngưỡng cửa ngõ
Tan vào bóng đêm ta bắt đầu một hành trình mới mẻ lạ
Ta tăng ngoảnh đầu như còn chút vấn vương
Trần gian kia còn bao điều yêu ghét…
Nhưng rồi chân ta nhẹ tênh
Ta đi, ta bay, vun vút tổ ấm
Ở nơi tận cùng của sinh mệnh
Cái chết mang lại nhanh hay chậm
Cuộn phim cuộc đời chiếu lại lần cuối
Khi tiếng máy khựng lại
Một màn đen buông xuống
Hư vô ập về
Cánh cửa con đường hầm khép lại
Ta hồi hộp vùng vằng muốn về bên
Nhìn có thêm một lần nhiều người thân yêu
Nhìn lại biển – nơi chứa bao nước mắt cuộc đời…
Nhưng năng lượng huyền hay loé lên hướng cuối đường hầm
Như thúc giục, như chào đón, như vẫy gọi
Địa ngục hay thiên đường đang được chờ lâu?
Bí mật muôn đời nấp sau cánh cửa
Chỉ xuất hiện linh hồn ta lẻ loi câm lặng
Đi thám hiểm đêm đen, thám hiểm địa đàng
Thám hiểm thiên đường nếu giống như ta vinh hạnh
Hỡi những người bạn sẽ đọc tên ta suốt các canh trường
Xin đừng hoảng hốt, bi ai, mếu máo
Ta mang đến nhẹ nhàng, và đi cũng nhẹ nhàng
Chẳng muốn phiền ai, chẳng muốn lụy ai
Trút bỏ thân tàn, ta bay trong hư ảo
Tận hưởng cái chết
Tận hưởng hòa bình
Tận hưởng trọn Vĩnh hằng…

Theo tác giả: Peter Pho.

Xem có thêm tại Youtube Bỉ ngạn vẻ đẹp của cái chết

Đăng kí kênh giúp mình nha

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.