14 Tháng Mười Một, 2022

Hạnh phúc tối thượng

Rate this post



Hạnh phúc hay xấu số, nó là một.

Có 2 hình trạng mừng quýnh, đó là phấn chấn tương đối và mừng thầm tuyệt đối. Đa phần trong game đời đều là mừng cuống tương đối. Gọi nó là tương đối thì nó sẽ thay đổi theo từng ngữ cảnh dị thường nhau. Nói dễ hiểu hơn, nguyên vẹn nao nức của chúng ta đều là một hàm số có điều kiện. Ví dụ như: anh vui lòng khi có em…. Vậy nếu không còn em nữa thì anh hết nao nức?!

Có thể bạn quan tâm: » Đừng chơi với quỷ

hạnh phúc



Còn nao nức tuyệt đối, aka chân phúc, thì nó không bị buộc ràng vì bất kỳ biến số hay điều kiện nào cả. Dù mọi thứ diễn ra như thế nào, tự giữa bè lũ vẫn thấy thăng hoa, đó là cái đích tới chung cục cho các bè cánh mưu cầu sự thực về game đời.

Kể 1 câu chuyện ngắn để bè phái tứ duy sâu hơn. Có 1 đứa bé xíu có mặt, bị đui mù bẩm sinh 1 mắt, thị lực mắt còn lại tầm 3/10 thôi, tay phải cũng bị tật, còn lại thì thường nhật. Nó bị bỏ rơi ngay gần biển, may mắn sao có 2 bồ chồng đui mù đi ngang, nghe tiếng em tí hon khóc, nên đã mang nó về nuôi. Họ sống trên 1 hòn đảo khá trơ trẽn, địa điểm đây là một cái làng… toàn thế giới mù, 95% là bị đui bẩm sinh cả 2 mắt, có vài dân chúng sáng mắt thì cũng bị tật tay chân gì đó.

Cơ chế duy trì cuộc đời trên đảo, vài toàn cầu sáng mắt còn lại thì sẽ đi bình thường với từng nhóm loài người đui mù để cung cấp cho các công tác mới, bàn bạc bán lẻ khi có khách ké đảo, còn lại việc nào lập đi lập lại thường xuyên thì phần lớn những địa cầu đui mù đã làm theo quán tính, chứ không gặp trở ngại gì nhiều.

Cậu nhỏ tuổi bị bỏ rơi năm nào rồi cũng chậm chạp trưởng thành hơn, tầm 13-14 tuổi gì đấy nó bắt đầu quan sát và đặt câu hỏi với Bố Mẹ nó: sao làng mình ai cũng đui hết vậy, tính ra con may mắn quá, con thấy sung sướng bởi còn 1 mắt để thấy mọi thứ… ! Vì sống giữa một bạn bè đui mù từ bé xíu, nên thằng nhỏ bé nghĩ rằng dù với 1 con mắt nhãn lực 3/10 là xịn xò số 1 nhân gian rồi. Nên từ lúc xuất hiện tới giờ, nó chưa bao giờ Cảm Xúc bất hạnh cả.

Mãi đến năm nó 18 tuổi, ba ruột của nó sau mấy năm liền tìm kiếm, cũng có được lên tiếng là con mình đang sống trên đảo. Ông kiếm tới và xin phép bác mẹ nuôi nó là dẫn về tỉnh thành để cho nó đi học và chữa trị 2 con mắt cho nó, rồi sau đó nó muốn quay lại đảo sống tiếp cũng được. Thế là nó đi theo bố ruột lên thị thành… Đến đây thì tập thể đoán được câu chuyện tiếp theo rồi đấy.

Khi sống thân một bè bạn ai cũng sáng mắt, tay chân lành lẽ thì cái trung khu so sánh của nó sẽ tự động đưa lên bàn cân ngay… Tại sao ai cũng sáng 2 mắt… nhưng mà mình chỉ sáng 1 mắt…? Chỉ 1 thời gian ngắn sống ở đô thị thì cậu bé nhỏ đã từng rất vui miệng năm nào… lại cảm thấy khôn cùng xấu số giờ đây!

hạnh phúc là gì

ADVERTISEMENT

Thậm chí thời gian sau đó, trả nó về đảo sống lại, nó cũng không còn sung sướng và vui mừng như xưa nữa, bởi đầu nó đã có nhận thức được mình bị thua thiệt so với phần lớn người ta (cơ mà nó đã thấy).

Đây là 1 tỉ dụ hết sức sát về ‘mừng rơn tương đối’ nhưng mà biến số thay đổi là môi trường đặt vào.

Anh em ‘hân hoan’ là do khi ở trong môi trường đấy, bạn hữu vẫn cao hơn mức nhàng nhàng của bạn bè, còn bạn bè sẽ Cảm Xúc bất hạnh khi thấy mình thấp hơn mức làng nhàng của tập thể đấy.

Hôm trước, Mẹ tôi xem phim ở đài Vĩnh Long, các Phú hộ phú quý ngày xưa đều có cái giường gỗ thật bự đặt ngay phòng khách, cái giường đấy quý lắm vì nằm mát lưng. Nếu cộng đồng sống thời đó, nhà đàn có cái giường đấy thì nụ cười khôn xiết đúng không, vì sao?

Vì đa số loài người ta ngủ dưới đất, chứ làm gì có giường. Anh em niềm phần khởi do khi trung ương lũ so sánh khởi lên thì bạn hữu thấy mình hơn. Còn so sánh mà lại thấy mình thấp hơn thì xấu số sẽ phát sinh ngay sau đó.

Tính tới thời nay, thì tiêu chuẩn nhà phú hộ ngày xưa cũng chỉ dạng hộ nghèo đủ ăn thôi. Vì nhà nào giờ chẳng có giường. Nên định nghĩa giàu nghèo cũng thay đổi theo từng thời.

Hồi năm ngoái, tôi có 1 ông người chơi vừa xây một nhà siêu bự ngay hồ, ổng mời người chơi bè tới ăn tân gia với lòng đầy tự hào. Nhà tao giờ đẹp và bự số 1 khu này, bọn Mỹ cũng chưa chắc bằng. Lúc đó thì đúng thật, tôi có quan sát mấy nhà xung quanh thì xây lâu rồi, nên đâm ra nhà ổng chính hãng số 1 thật.

Cũng là ông đó, cách đây mấy tháng, tôi có xịt ổng chơi thì thấy khí sắc ổng khác lạ đi khá nhiều. Ông bảo tôi là đang sẵn sàng chuyển nhà, căn này đang list bán. Hỏi ra thì cách đây nửa năm, có 2 thằng Trung Đông chuyên buôn khí đốt chuyển đến làm láng giềng, nó cải desgin 2 căn kế bên nhà ổng như resort 6 sao nên đâm ra nhà ổng tụt hạng ! Không còn vị trí nhất nữa.

ADVERTISEMENT

Mà tánh ông này, chỉ thấy nao nức, thấy vui mừng khi mình đứng số 1, chứ khi mất đi chỗ đó là ông thấy mất hứng ngay. Ở tiếp cũng được mà ông háo danh nên lại nặng nhọc chuyển khu đặc biệt tiếp.

Bản chất người thì ai cũng có cái vai trung phong so sánh cả, hàm lượng nhiều hay ít nhưng thôi.

Nên định nghĩa vui vẻ ở đời mà lại chúng ta hay nói, chẳng qua là sự so sánh thân mình và mọi thứ bao quanh thôi. Khi so sánh thấy cái tôi mình hơn, những cái sở hữu của mình hơn… thì tự hoạt động mình thấy vui vẻ…

Còn trái lại, so sánh thấy kém hơn, thấp hơn thì bất hạnh liền phát sinh…

Nên chủ đạo của háo hức là ĐỪNG SO SÁNH nữa.

hạnh phúc tối thượng

Khi bên trong bè đảng càng cảm giác mình đủ đầy thì náo nức tuyệt đối (chân phúc) sẽ hé lộ thảnh thơi, dù đặt trên game đời thì bạn thân chẳng là gì cả. Có rất nhiều toàn cầu hơn bè cánh, hoặc rất nhiều quả đât thấp hơn bạn hữu, cơ mà hãy nhớ:

Đừng nhìn xuống và cũng đừng nhìn lên. Hãy nhìn vào chính mình… rằng mình đã có đủ rồi!

Chỉ cần đồng minh so đo một cái là bè bạn sẽ tự thấy khổ ngay tức khắc. Cũng có thể bè lũ phải tự làm khổ mình một thời gian rất dài để có thể nhận ra bài học trên là đừng so kè nữa.

Hạnh phúc hay xấu số, nó là một, cũng là cậu nhỏ nhắn đui mù 1 mắt đó khi đặt ở 2 môi trường khác thường nhau thì cái là sung sướng biến thành bất hạnh và trái lại.

Có 1 người chơi bị ung thư sống được vài năm nữa thôi, có nhắn tôi xin lời khuyên, bởi em nó thấy khổ quá! Tôi bảo, nếu con người này, chỉ có 100 dân chúng, mà lại toàn cục 100 trái đất đấy đều bị ung thư hết, em cũng không ngoại lệ… thì em có thấy khổ và bất hạnh nữa không? Em nó giải đáp ngay, tất nhiên là không, bởi vì ai cũng chết giống em nhưng!

Chính xác, ai cũng sẽ chết cả, dù không ung thư thì cũng phải chết, không ai mang theo được gì cả, chẳng qua bây giờ, mình có cái trung khu so sánh, so đo, họ hơn mình cái này, họ khỏe hơn mình, sống lâu hơn mình… cái so kè đó làm mình khổ, làm mình bất hạnh.

Cũng mất 1 thời gian để em nó trải đời bài học trên… cơ mà đó là sự thật… trước sau gì cũng phải học.

Khi khoái lạc của đồng đội nó còn dựa dẫm vào biến số bên ngoài, như môi trường, của cải người quen biết chiếm hữu, cái lừng danh tập thể đang có… thì cái hoan lạc đó sẽ luôn thay đổi… có thể trong 1 tích tắc, đồng đội đang từ mừng thầm chuyển sang xấu số ngay… vì số đông trắng tay, cái danh không còn… nhà cao cửa rộng, đồng nghiệp đẹp, con xinh đều rời bỏ bầy đàn mà đi.

Nói tới khúc này, thú vui tuyệt đối nó gần tiệm cận với triết lý sống của các nhà khắc kỷ (Stoic), họ chỉ tụ hội vào những thứ họ giải quyết được, còn những thứ không kiểm tra được thì nên buông… hoặc chờ lúc dị thường. Cả Đức Phật cũng dặn các đệ tử, đừng ngủ ở một khu vực quá 3 lần, phải tập thích nghi với những thay đổi liên lục của các biến số bên ngoài thì cái trọng tâm này thế hệ bớt so đo lại được.

Càng êm ấm, quen thuộc với cái gì, thì trọng tâm bè cánh càng dính chặt vào nơi đó. Khi cái đó không còn nữa thì bè bạn sẽ khổ, sẽ bất hạnh ngay, đó gọi là bám chấp.

Tất cả chủ chốt của Chúa, Phật, các nhà Khắc kỷ, Ấn Giáo, chỉ chốt lại một điểm thường ngày duy hàng đầu, đó là ‘đừng chấp’ (no attachment). Cái này phải tập, chứ không phải 1 ngày là người quen biết có ngay hào hứng tuyệt đối,

Có thể bạn quan tâm: » 4 kiểu hướng nội, bạn thuộc kiểu người hướng nội nào?

Khi nào bè bạn ngủ giường êm cũng ngon giấc, nhưng lỡ có ngày ra đường, ủ ấp nắp cống ngủ, nhưng mà tập thể vẫn ngủ ngon thì chân phúc của bè cánh đã hé lộ rồi đó.

Mua được cái xe thế hệ, làm cộng đồng háo hức, mà lại có đứa chạy xe xịn hơn, ngon hơn là anh em bớt hân hoan ngay… Nhà cửa, gia đình con, lừng danh, bản lĩnh, kiến thức, tấn tần tật… mọi thứ trong game đời, chỉ cần người quen biết so sánh và bám chấp vào thì nó cũng chỉ là thăng hoa tương đối mà lại thôi !

Có thể bạn quan tâm: » Ngày 10: Học cách ghi nhớ mọi thứ

Nên đừng chấp và đừng so kè nữa. Sống thôi, sống với vừa đủ những gì mình có hiện thời, do ngày nay đã là đích đến rồi, không còn đích nào kì cục để bè đảng kiếm tìm nữa đâu.


Xem thêm:
  • Hãy cứ thư giãn, rồi cuộc sống sẽ mở lối cho người chơi
  • Cái cách mà bạn đang sống “nó có đáng không”?
  • Làm thế nào để thoát khỏi vòng xoáy bị động và làm chủ cuộc đời
  • Ma trận bản té: bởi sao cuộc đời là bể khổ không lối thoát?
  • Buông bỏ là “buông” chứ không phải “bỏ”

Xem đính thêm tại Youtube Hạnh Phúc Tối Thượng. Kinh Pháp Cú. Phẩm An Lạc. Kệ 197-201. SC. Giác Lệ Hiếu

139. Hạnh Phúc Tối Thượng. Kinh Pháp Cú. Phẩm An Lạc. Kệ 197-201 #GiacLeHieu #DaoPhatNgayNayHanQuoc #KinhPhapCu #PhamAnlac #hanhphuc #toithuong #sukkha

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.