13 Tháng Mười Một, 2022

Đừng bỏ rơi chính mình

Rate this post



Hầu hết thì ai cũng yêu chiều cái ‘phiên bản ngã’ của mình, nhưng mà dù có vừa ý cái bạn dạng bửa này đến tận cùng, thì rút cục chúng ta vẫn buồn đau mà lại thôi. Yêu phiên bản bửa thì dễ, mà lại để yêu thương chính mình đúng cách thì khó.

Tháng vừa rồi, trong đơn vị tôi có 1 tình huống rất hấp dẫn, tôi là anh hùng chính. Chuyện là cách đây 4 tháng, bên tôi có nhận 1 dự án gồm 6 bo mạch, tôi và một ông kỹ sư nữa cùng làm 6 cái này. Phân chia thế nào, sau cùng tôi làm 5 cái, ông kia làm 1 cái (vì ổng đi kỳ nghỉ mất 1 tuần). Tôi cũng hoan hỷ làm thôi do thấy ổng cũng béo tuổi (gần 60) rồi nên cũng không so đọ hơn thua làm gì.

Có thể bạn quan tâm: » Đừng chăm chỉ mù quáng

Tôi qua Mỹ được 4 năm, qua được vài tháng thì học nghề thế hệ rồi thành kỹ sư bo mạch cho quân đội luôn, có nhiều nhân duyên và nhân quả trong chuyện đổi nghề này, mà tính đến ngày nay thì tôi đã đi làm được 3 năm với vai trò kỹ sư bo mạch cho quân đội, chẳng liên quan gì tới chuyên môn quản trị của tôi đã làm trước đó ở Việt Nam.

6 bo mạch trên, tổng đơn hàng tôi nhớ là tầm hơn 700k USD (hơn 16 tỷ VND), tôi làm rất kỹ 5 cái bo mạch cơ mà mình quyền quý, bởi gắn trong tranh bị của quân đội, có lỗi gì gây chết quần chúng thì đi tầy “bỏ mẹ”. Đơn hàng ra ngon lành, chạy thử và kiểm tra chất lượng chuẩn, hoàn tất đợt đó tôi cũng lặng chổ chính giữa và cả thấy tay nghề mình lên được vài miếng.

Tường chừng đã êm xuôi, cách đây 3 tuần, họ đặt lại đúng 6 cái đó với số lượng thế hệ, 4 trong 5 bo mạch tôi làm thì vẫn ngon… nhưng mà có 1 cái trong đấy bị hỏng nói chung. Hôm đó tôi vào làm thì được kể là, file của tôi bị sai… nhưng mà rõ ràng là đợt tháng 12 không tồn tại lỗi gì. File đó chỉ có tôi và ông kỹ sư kia có quyền sửa thôi. Tôi không làm thì ai làm!?

Tôi thì tin ông kia không sửa bậy bạ và tôi có lưu back-up hồi tháng 12, input vào lại so sánh thì file tôi làm chung cục không có lỗi gì cả. Do đơn hàng Khủng, cái ông trưởng gánh vác team tôi bảo, đúng là đợt trước file vẫn ngon, mà lại sao lần này file đã bị sửa, giờ 1 trong 2 thằng mày thôi.

Tôi có bảo ông trưởng đấy (dân Mỹ gốc Canada, cũng tầm 60 tuổi), mày cứ báo lên Ban giám đốc là tao có bằng chứng file rút cuộc không bị sai, nếu cần thì kêu tao lên gặp rồi thầm thào trực tiếp cho.

Tôi tưởng mọi việc đã được giải quyết ngừng, ngày hôm sau, tôi đang loanh quanh ngoài hãng để ngắm cây trồng relax đầu óc, thì ông chủ hãng đi ngang rồi tấp vào hỏi tôi, ê sao mày làm hỏng cái đơn hàng mập của tao, hơn 4 tỷ đấy. Tôi thế hệ hỏi ai nói mày thế, thì ông bảo, thằng trưởng nhóm mày đó, nó bảo mày làm sai mà chối lỗi, rồi kêu tao đừng có đi hỏi mày làm gì vì mày sẽ cãi.

Nghe dứt, lòng tôi hơi gợn gợn tý, hên là thằng chủ nó ức do mất tiền nhiều quá, đang nóng như lửa nhưng mà thấy tôi còn lơn tơn đi bộ ngắm cảnh phiêu phiêu nên nó càng bực gấp đôi.

Tôi nghe xong xuôi hết thì nói nhẹ nhàng với ổng thế này: mày đuổi tao thì tao hân hoan đi, mà lại đuổi đúng thì mày không tạo ra nghiệp, còn đuổi sai thì mày mất tao… và cả nhân quả sẽ diễn ra lại với mày và hãng đấy. Chưa kể rất lâu để kiếm được quần chúng thay vào khu vực của tao. Nên mày bình tâm rồi điều tra lại vừa đủ đi, nếu vẫn là lỗi của tao thật thì tao sẽ biến khỏi mày mặt.

ADVERTISEMENT

Thằng chủ nghe xong, cũng hơi mát mẻ tanh, rồi âm thầm kêu 1 ông kỹ sư team khác và 1 ông IT tróc nã cập vào dữ liệu team tôi để điều tra. Lát tôi kể tiếp phần này.

menback



Còn ông trưởng nhóm nói tôi làm sai thì tôi xử ngay chiều hôm đó, tôi kêu ông ra căn-teen, cũng rỉ tai nhẹ nhàng thôi, tôi bảo, thằng chủ vừa nỉ non với tao kết thúc, có vài điều tao muốn chia sẻ với mày. Những gì mày đã làm sau lưng tao, thì chỉ có mày biết, cơ mà dù thế nào thì tao cũng dung tha cho mày.

Hai là mày có 1 đứa quý ông, 1 đứa thiếu phụ mới ra trường phải không? Thế về sau, 1 trong 2 đứa, nó cũng rơi vào tình huống giống tao hôm nay, mày thấy thế nào?

Ba là nếu trong mày không tồn tại sự cương trực, thì làm sao mày dạy cho con mày về những giá trị về sự chân thật và chính trực được?

Bốn là mày tin nhân quả cơ mà phải không, mày vẫn hay đi nhà thờ? Nếu tin nhân quả thì mày đã quyết định không khôn ngoan trong sự việc vừa qua rồi.

Ổng nghe tới đây, như chết yên ổn, mặt tái xanh, do dù sao ổng cũng đáng tuổi thân phụ chú của tôi, nhưng mà để 1 thằng như tôi dạy nên sống như thế nào thì đắng thật.

Tôi chỉ kết lại 1 câu cuối với ổng rồi bước ra khỏi phòng:

ADVERTISEMENT

“Đừng bao giờ bỏ rơi chính mình!

Tao có thể đổi doanh nghiệp, thậm chí là đổi nghề, nhưng tao sẽ không bao giờ bán rẻ chính mình. Vì như thế, tao không có gì để dạy con tao cả!”

Viết ‘mày’ , ‘tao’ là căn bệnh nhanh từ I and you, trong tiếng Anh, chứ dịch đúng là con và chú thì đúng lễ hơn.

Tôi kể lại câu chuyện này, không phải chứng tỏ rằng mình từ bi, mình khoan thứ hay mình cừ khôi, nhưng mà là để các bạn thấy được chuyện đời nó nhiều cái bi hài như thế,

Âu cũng là cái nhân quả của tôi, đúng ngày đúng tháng, nó phải xảy ra để tôi nhìn lại trung ương mình và học một số bài học chi tiết nào đó.

Hôm đó, sau khi thầm thì với ông trưởng nhóm kết thúc, tôi vẫn khiến cho hết việc, đúng nghĩa vụ rồi phấn chấn đi về. Về nhà còn chở gia đình con đi siêu thị như chưa có việc gì xảy ra. Với tôi thì cái gì cần làm thì đã làm rồi, chuyện mai thế nào thì để tính sau.

Có thể bạn quan tâm: » Việc đúng không chỉ là đúng sự thật mà phải nói đúng lúc, đúng người mới thật là việc đúng

Ngày hôm sau, tôi vào công ty thì nghe ông kỹ sư tầm thường team khoe, ê bên IT họ kiểm tra là bởi vì hệ thống server back up làm sao bị lỗi, nó trả dữ liệu lại 2 tiếng ban sơ mày kết thúc file đợt đó. Ông đấy vui lắm là bởi vì ông sợ tôi nghĩ rằng ông sửa rồi ông trưởng nhóm lại đổ hết cho tôi. Ông trưởng nhóm thì yên im cả ngày, né mặt tôi suốt ngày hôm đó. Rồi mãi tới hôm sau, ổng chịu hết nổi thì kêu tôi ra… “tao xin lỗi, tao đã sai rồi !”.

Tôi cười rồi bắt tay ổng, và nhắc lại câu nói ngày bữa qua: “Đừng bao giờ bỏ rơi chính mình!”

Nhiều lúc trong cuộc sống, có những tình huống khôn xiết phức tạp, nhưng mà các game thủ phải nhớ, nó xảy ra là luôn đúng thời khắc, đúng theo nhân quả, đây là thời cơ hoàn toàn để chúng ta luyện trung khu mình.

Với tôi, dù làm nghề gì, bác sĩ, kỹ sư, công nhân, đối tác, v.V.. Thì chỉ là hình tướng để mình nhập vai mà thôi, chính yếu là để học những bài học mình cần học.

Có thể bạn quan tâm: » Cứ bình tĩnh mà sống bạn ạ!

Nên đừng do những vai diễn quá sâu đó cơ mà chúng ta bán rẻ chính mình, bảo vệ cái bổ của mình, rồi đi trái với nhân quả. Đó là trù trừ thương mình.

Biết thương mình đúng cách thì đừng làm gì trái lại với nhân quả, rồi bán rẻ những phẩm chất tốt đẹp tinh khiết bên trong chúng ta.

Nghệ.

Nhắc người chơi: Hãy cùng LION DECOR biến thành chất lượng hơn mỗi ngày với các bài viết trong chuyên mục Phát triển bản giữa nhé.
  • Tự cứu mình chính là thuốc giải cho nói chung
  • 13 cách để mến thương bản thân mình
  • Đối đãi ở đời, hành động thế nào cho đúng?

Xem đính thêm tại Youtube Đừng Bỏ Rơi Vương Quốc Chính Mình | TS Thích Nhất Hạnh (16-01-1997, Xóm Mới, Làng Mai)

Trích trong pháp thoại ngày 16-01-1997 tại Xóm Mới, Làng Mai

Advertisement
KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.