8 Tháng Một, 2023

10 Bài văn đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” (lớp 10) hay nhất

Rate this post



Mị Châu là một trong những người hùng chính của truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, bởi vì vậy cô gái cũng là nhân loại chứng kiến tuyệt vời bi kịch mất nước, trải qua bi kịch mối tình đầy cay đắng với Trọng Thủy. Mời các game thủ tham khảo một số bài văn: Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy” hay hàng đầu đã được chúng mình tổng hợp trong bài viết dưới đây.

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” hàng đầu

Tôi là Mị Châu, nữ giới của vua An Dương Vương. Được vua thân phụ âu yếm rất mực mà lại tôi cũng gieo vạ lớn cho phụ vương và việt nam do nhẹ nhõm dạ và thơ ngây tin nhân dân. Câu chuyện của tôi là một bài học đắt giá để cõi tục soi vào, lấy đó làm lời răn về sự cảnh giác. Cho tới tận ngay hiện tại cái cảm thấy buồn đau vì bị bội phản vẫn còn âm ỉ trong tôi.

Có thể bạn quan tâm: » Vì sao đàn ông lớn tuổi vẫn luôn hấp dẫn phụ nữ?

Sau khi giúp thân phụ tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho thân phụ tôi một cái móng của mình để làm lẫy nỏ nhưng mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể làm thịt hàng ngàn đối phương. Cha tôi chọn trong đám gia thần được một con người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng công trong nhiều ngày thế hệ xong xuôi. Chiếc nỏ rất mập và rất cứng, dị biệt hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nổi. Cha quý chiếc nỏ thần khôn xiết, lúc nào cũng treo gần địa điểm nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Đà chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, mà lại bởi phụ thân tôi có nỏ thần, quân Nam Hải bị ám sát rất là nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thời cơ. Triệu Đà thấy sài binh không được, bèn xin giảng hòa với cha tôi, sai nam nhi là Trọng Thuỷ sang cầu giữa, cơ mà chủ tâm là tìm cách phá chiếc nỏ thần. Như vậy thì về sau, khi quân đà kéo sang và nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng phụ vương bỏ trông tôi thế hệ vỡ lẽ. Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ gặp tôi. Lúc bấy giờ tôi là một phụ nữ thế hệ phệ, một thiếu con gái mày ngài, mắt phượng. Trọng Thuỷ đem lòng yêu tôi, tôi dần dần cũng xiêu lòng lòng. Và dần trở nên giữa thiết, không còn nơi nào trong Loa thành nhưng mà tôi không dẫn quý ông đến xem. Cha tôi không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ yêu thích nhau, vua liền gả tôi cho Trọng Thuỷ. Chàng cùng chung sống trong cung điện với tôi. Một đêm trăng sao vằng vặc, trong câu chuyện tỉ tê, Trọng Thuỷ hỏi: Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được? Tôi vô tư đáp:

– Có bí quyết gì đâu cánh mày râu, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn tình địch, như thế còn có kẻ nào tấn công nổi được?

Chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Tôi không ngần ngại, thơ ngây chạy ngay vào khu vực nằm của thân phụ, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem, lại chỉ cho quý ông biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thủy cách bắn. Trọng Thủy để ý nghe, chăm bẵm nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho tôi cất đi. Sau đó, Trọng Thủy xin phép phụ thân tôi về Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ như nhau của An Dương Vương. Lẫy giả làm kết thúc, Trọng Thủy giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc. Thừa lúc bố tôi không để ý, Trọng Thủy tấn công tráo ăn trộm nỏ thần.

Trọng Thủy lấy cớ “nghĩa mẹ phụ thân quan yếu hoàn thành bỏ” nói dối về phương Bắc thăm thân phụ. Tôi rầu rĩ lặng thinh, Trọng Thủy nói tiếp: Bây giờ đôi ta sắp phải xa nhau, ngần ngừ đến bao giờ gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra loạn lạc, biết đâu nhưng mà tìm?

Tôi tin lời con trai ngay, lòng gieo neo nói:

– Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng ở xẻ ba đường, con trai cứ chạy theo dấu lông ngỗng nhưng tìm.

Về đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa cái móng rùa quà cho phụ vương. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc. Nghe tin bao, thân phụ cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã tới sát thực lòng, thân phụ sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. Cha vội lên ngựa, để tôi ngồi sau lưng, phi thoát ra cửa sau.

Ngồi sau lưng thân phụ, tôi bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Ngựa chạy luôn mấy sớm hôm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống con ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Không còn lối nào chạy, phụ vương liền hướng ra đại dương, khấn thần Kim Quy phù trì cho mình. Cha vừa khấn hoàn thành thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy ra đời, bảo thân phụ rằng:

– Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!

Cha mở mắt, tôi cũng gian nan hiểu ra sự tình, nguyện sinh nhận cái chết để chuộc tội lỗi khủng khiếp cơ mà mình đã xây dừng. Tuy vậy lòng tôi không khỏi ăn năn. Tôi tự trách mình đã kiến tạo cảnh mất nước, trách Trọng Thủy lợi dụng mối tình của tôi.

Từ câu chuyện của chính mình, tôi khuyên các người chơi lúc yêu đừng nên mù quáng nhưng tiến công mất chính mình, đừng để sai lầm của mình mà gây ra ra sự mất mát và khổ cực của toàn cầu khác nhau. Tôi nỗ lực làm những việc tốt để mong bù lại tội ác nhưng mình đã tạo ra.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691854949458


Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 2

Được mệnh danh là một loài người con gái có tính tình hiền thục, cam đoan trang, nết na, thùy mị lại có gương mặt sắc nước hương trời. Tôi – Mị Châu là thiếu nữ hâm mộ của vua hùng An Dương Vương. Vì ngây thơ trong trắng không biết được mánh lới tàn tệ của quân địch nên tôi đã bị nhân dân lừa dối, phạm vào tội hại thân phụ bán nước. Đối với tôi đó là một bài học để đời và khiến tôi cực kì ăn năn.

Cha tôi là một vị vua có tấm lòng yêu nước, thương dân. Ông tìm ra mọi cách để bảo vệ cho nhà nước, giữ cho người dân có cuộc đời bình yên. Vì thế, ông đã quyết định xây thành ở đất Việt Thường. Nhưng chẳng hiểu sao, khi thân phụ tôi cho loài người đắp đất tới đâu thì lở tới đấy, xây mãi không thành. Do vậy, tôi quyết định lập bè phái cầu xin thần linh viện trợ. Cuối cùng có một con rùa rubi từ phương đông tìm đến xưng là thần Kim Quy, thông rõ việc trời đất đã ở lại và giúp cha tôi xây thành. Nửa tháng sau, một ngôi thành vững bền, tráng lệ đã lừng lững đứng thân đất trời trong nao nức hoan lạc chứa chan của vua quan và quần chúng. Ba năm sau, rùa vàng tạm biệt hoàng cung. Ban sơ ra về, Thần Kim Quy đã tặng cho phụ thân tôi một cái móng vuốt bảo phụ thân tôi làm lẫy nỏ. Hể giặc đến, cứ lấy nhằm vào quân giặc mà bắn thì vận nước sẽ đặng vĩnh viễn. Vua sai Cao Lỗ quần chúng làm nỏ giỏi nhất Loa Thành làm một cái nỏ bự rồi lấy vuốt rùa làm lẫy.

Triệu Đà sang xâm lược nước Nam. Vua phụ thân tôi đã có dịp dùng chiếc “linh quang đãng kim quy” thần mà rùa quà ban tặng. Thật vậy, chiếc nỏ thần đã phát huy nhân kiệt một cách thần tình. Chỉ cần một phát bắn ra là hàng vạn địch thủ xẻ xuống. Nước ta thắng to và mở hội ăn mừng. Triệu Đà thua trung khu phục khẩu phục và phải xin cầu hòa. Cha tôi đã nhận lời cầu hòa. Có lẽ đó là một sai lầm phệ béo trong cuộc sống ông.

Không bao lâu, Triệu Đà cho nhân dân sang cầu hôn tôi cho đàn ông là Trọng Thủy. Với vẻ điển trai của đại trượng phu và sự đam mê mãnh liệt, phái mạnh đã khiến tôi xiêu lòng ngay lần đầu gặp gỡ nhưng mà lòng chẳng chút nghi ngờ. Cha tôi cũng thế, ông đã nhận lời cầu hôn của địch. Không những vậy, ông còn cho địch thủ vào nhà ở rể chẳng khác nào “nuôi ong tay áo” nhưng chẳng hề hay biết.

Sau một thời gian sống bên nhau tôi nhận ra tôi yêu và tin tưởng nam nhi tuyệt đối và cánh mày râu cũng vậy. Tôi cảm nhận được sự bi cảm qua từng câu nói, hành động của đại trượng phu. Vào một đêm nọ khi đang ngắm hoa ở ngự hoa viên, đàn ông khe khẽ hỏi tôi về chuyện lúc trước. Vì sau thân phụ lại có thể thắng lớn trong tích tắc như vậy? Không một chút hoài nghi, tôi kể lại kĩ càng câu chuyện cho thế giới chồng yêu hiểu. Rồi sau đó đàn ông bảo chưa thỏa sự nghiên cứu và ngỏ lời muốn xem trộm nỏ thần. Xem đại trượng phu là người nhà nên tôi đã lén cha dẫn quý ông vào khu vực cất giấu nỏ. Xem chấm dứt tôi cùng nam giới về phòng và lừng chừng chuyện gì xảy ra.

Vài ngày sau tự dưng Trọng Thủy đến bên tôi và bảo rằng: “Tình nhân tình chồng cấp thiết quên lửng, nghĩa mẹ phụ thân chẳng thể thải hồi ta. Nay về phương bắc thăm thân phụ, nếu mai nhì nước bất hòa, Bắc Nam xa rời ta tìm chị em lấy gì cơ mà làm dấu?”. Tôi nghẹn ngào đáp rằng: “Thiếp phận người vợ nhi, nếu gặp cảnh cách quãng thì đau xót khôn nguôi. Thiếp có tấm áo choàng lông ngỗng thường khoác trên trái đất, đi đến đâu thiếp sẽ bứt lông ngỗng rắc ở té ba đường làm dấu, ta sẽ cứu được nhau”.

Vừa sáng hôm sau Trọng Thủy về nước. Tôi ở nhà chờ tin, chờ chồng thì mãi không thấy về mà lại quân giặc thì đã kéo tới. Cha tôi vì chủ quan đã có nỏ thần nên đã bình thản ngồi tấn công cờ, không lo giặc tới. Đến khi lấy nỏ ra, chừng như chiếc nỏ thần đã mất đi chức năng. Ông không kịp trở tay và chẳng làm được gì đặc trưng ngoài việc bảo toàn tính mệnh. Cha tôi phải ngậm ngùi nhìn cảnh nước mất nhà tan mà bỏ trốn. Dù thế cha tôi cũng không quên nữ yêu của mình. Cha đã đặt tôi lên lưng ngựa phía sau ông rồi chạy mãi về phía Nam. Đến đường cùng không còn cách thoát giữa, thân phụ tôi xin cầu cứu rùa kim cương. Rùa hiện lên bảo:”Kẻ ngồi sau lưng ngươi là giặc”. Cha tôi nghe vậy liền rút kiếm toan chém đầu tôi bởi vì quá khó chịu.

Lúc đầu chết tôi khấn rằng: “Thiếp là phận thiếu nữ, nếu có lòng bội phản mưu hại phụ vương chết đi sẽ thành cát bụi. Còn nếu một lòng trung hiếu nhưng mà bị cõi trần lừa dối thì chết đi sẽ trở thành ngọc châu để rửa trong trắng nỗi nhục thù”. Vậy là tôi đã ra đi trong sự uất hận và tự trách phiên bản giữa mình bởi nhầm tưởng giặc là người chơi. Tôi hối hận vì không nghĩ ra được Trọng Thủy đã tráo nỏ thần. Tôi không nhận ra câu nói ẩn ý của hắn Lúc trước về nước. Giờ đây, khi cơ mà bi kịch ập đến tôi mới muộn màng nhận ra.

Sau khi tôi chết, máu tôi chảy xuống biển, trai ăn phải trở thành hạt châu. Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến xác tôi đem về Loa Thành táng. Xương tôi hóa thành ngọc thạch. Không lâu sau, bởi nhớ thương tôi Trọng Thủy đã gieo mình xuống giếng bởi thấy bóng tối. Về sau, cõi trần đã lấy ngọc châu ở đại dương đem rửa với nước giếng thì thấy ngọc càng sáng. Điều đó chứng minh tôi sạch sẽ và ái tình nghiệt bổ của tôi và đàn ông. Lẽ ra chúng tôi sẽ có ái tình đẹp nếu không phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Là quần chúng phụ chị em cơ mà tôi đã gánh chịu những âu sầu của cảnh nước mất nhà tan và tình ái tan vỡ. Đó là cái giá quá đắt dành cho giang sơn tôi và nước nhà do sự thơ ngây của mình.

Từ câu chuyện đau lòng của tôi, tôi khuyên các bạn nên đề cao cảnh giác với các thần thế thù địch luôn hâm he nước ta. Ta phải nỗ lực luôn luôn chuẩn bị để chiến đấu, không để cảnh lầm than phải xảy ra gắn thêm một lần nào nữa. Vì chiến tranh đã làm cuộc đời của loài người phải lầm thang khổ cực. Đó cũng là bổn phận và trách nhiệm của mỗi con người người ta đối với giang sơn.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855044622

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 3

Mỗi chúng ta hình thành đều có sứ mệnh của riêng mình. Ta xuất hiện là một công chúa được vua phụ vương rất mực kính yêu, quần chúng. # kính mến. Thế mà lại ta lại không kết thúc sứ mạng của mình, đẩy toàn cầu và cảnh khốn khổ lầm than, trở nên kẻ tội đồ của cả nước non. Ta là Mị Châu – nữ giới vua An Dương Vương. Sai lầm của ta chính là câu chuyện của vua thân phụ, ta và Trọng Thủy.

Kế thừa sự nghiệp dựng nước và giữ nước của 18 vị Hùng vương, thân phụ ta tiến công tan năm mươi vạn quân Tần xâm lược; đổi tên nước Văn Lang thành Âu Lạc rồi dời đô đến Phong Khê. Cha tong tả bắt đầu xây thành, mà lại kỳ lạ là ngày xây lên đêm lại đổ xuống, mãi không xong. Ông sai các quan lập bầy đàn để cầu đảo bách thần, xỉn thần linh độ trì. Ngày mồng bảy tháng ba năm ấy, thân phụ nói mình nhìn thấy một cụ già râu tóc bạc phơ, tay chống cây gậy trúc, thư thả từ phía Đông đỉ đến trước cổng thành, ngửa cổ nhưng than rằng: “Xây dựng thành này biết bao giờ cho ngừng được!”. Mừng rỡ, thân phụ rước cụ già vào điện, cung kính hỏi duyên cớ xây thành bị đổ và được cụ hồi đáp “Sẽ có sứ Thanh Giang đến cùng nhà vua sản xuất thì thế hệ thành tựu”.

Sáng hôm sau, một con rùa Khủng nổi lên mặt nước, tự xưng là sứ Thanh Giang, bảo rằng muốn xây được thành thì phải diệt trừ hết tập thể yêu quái thường hay quấy phá bao quanh. Rùa Vàng giúp thân phụ ta diệt trừ yêu quái, tới khi xây kết thúc thành ở lại ba năm rồi rời đi. Cha luôn luống cuống thái bình cho thế giới, bởi vậy lúc chia tay, ông cảm tạ: “Nhờ ơn Thần nhưng thành đã xây dứt. Nay nếu có giặc ngoài tới thì lấy gì cơ mà chống?”. Rùa Vàng toá một chiếc vuốt trao cho phụ thân ta, dặn lấy làm lẫy nỏ, giặc đến, cứ nhằm bắn thì sẽ không lo gì nữa. Dứt lời, Rùa Vàng trở về biển Đông. Cha theo lời dặn, sai một tướng tài là Cao Lỗ chế ra chiếc nỏ béo lấy vuốt của Rùa Vàng làm lẫy gọi là nỏ thần Kim Quy.

Lúc bấy giờ ở đất Nam Hải, có Triệu Đà làm chúa, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, mà phụ thân có nỏ thần, quân Nam Hải bị thất bại rất nhiều. Triệu Đà tự dưng không động tĩnh một thời gian. Sau đó, ta thấy hắn xin giảng hòa với cha, sai con trai là Trọng Thuỷ sang cầu thân ta. Mãi sau này, khi quân Đà kéo sang cơ mà nỏ thần mất đi công hiệu, ta mới hiểu mục đích của hắn là hủy đi nỏ thần.

Trọng Thủy gặp ta, khi ấy là một thiếu con gái mắt phượng mày ngài. Trọng Thủy đem lòng yêu ta, dần dần ta cũng xiêu vẹo lòng. Chúng ta dần biến thành giữa thiết, ta dẫn con trai đến mọi địa điểm trong Loa thành. Cha ta không nghi kỵ gì cả. Sau một thời gian, vua cha liền gả ta cho Trọng Thủy. Chàng sang ở trong cung điện của thân phụ nhưng mà không quay lại nước mình, cùng thông thường sống. Một đêm, Trọng Thủy thốt nhiên hỏi ta:

– Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì nhưng mà không ai đánh được?

Ta không phê chuẩn nhiều, vô tư đáp:

– Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn kẻ địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được!

Thấy đại trượng phu quá bất ngờ, ngỏ ý muốn xem, ta cho rằng chàng chưa nghe danh nỏ thần bao giờ nên thơ ngây chạy ngay vào vị trí nằm của phụ vương, lấy nỏ thần đem ra, lại chỉ cho con trai biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thủy cách bắn. Trọng Thủy ưng chuẩn nghe, nhìn cái lẫy và phạm vi nó hồi lâu, rồi đưa cho ta cất đi.

Sau đó ít lâu, Trọng Thủy xin phép phụ vương ta về Nam Hải. Khi Trọng Thủy quay lại, tôi niềm vui khôn xiết. Thấy vậy, thân phụ liền sai gia nhân bày tiệc rượu để ba thân phụ con cùng vui. Trọng Thủy uống cầm chừng, còn phụ vương và ta thì say túy lúy. Hôm sau, thấy nam nhi sốt ruột, hết đứng lại ngồi không yên, ta hỏi:

– Chàng như có gì lo ngại phải không?

Trọng Thủy đáp:

– Ta sắp phải đi, Phụ vương dặn phải về ngay để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm thiếu nữ ạ.

Nghe vậy, ta buồn rầu lặng thinh. Trọng Thủy nói tiếp:

– Bây giờ đôi ta sắp phải xa nhau, chần chờ tới bao giờ gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra binh đao, biết đâu mà lại tìm?

Ta tin lời quý ông, đau đớn đáp lại:

– Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng dọc đường, con trai cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà tìm.

Nói hoàn tất, nghĩ tới việc không được gặp lại nhau tôi bật khóc nức nở.

Chỉ ít ngày sau khi Trọng Thủy đi, Triệu Đà bất ngờ đem quân sang tấn công. Nghe tin báo, cha cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Quân giặc đã tới sát chân tình, phụ vương mới đem nỏ thần ra bắn, nhưng không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. Cha vội lên con ngựa, để ta ngồi sau lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau. Ngồi sau lưng phụ thân, ta nhớ lời hẹn với Trọng Thủy, bứt lông ngỗng ở áo rải khắp dọc đường chạy trốn.

Đường núi gập ghềnh hiểm trở, con ngựa chạy suốt mấy ngày đêm tới Dạ Sơn gần bờ hồ. Hai phụ thân con ta định xuống chú ngựa ngồi nghỉ một lát thì quân giặc đã gần tới. Nhưng đường núi quanh co co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, cha liền hướng ra biến, khấn thần Kim Quy độ trì. Cha vừa khấn xong xuôi thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm giật chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy sinh ra, bảo phụ vương rằng:

– Giặc ở sau lưng nhà vua đấy!

Cha quay đầu nhìn ta. Ngay lúc đó, ta cũng bỗng nhiên gieo neo hiểu ra sự tình. Hóa ra cầu giữa là có mưu mô. Trọng Thủy đã tráo nỏ thần nên nỏ của phụ vương mới không còn kiến hiệu. Chàng trở về là để báo cho phụ thân mình đem quân sang tiến công Âu Lạc. Bao uấn khúc bấy giờ mới vỡ lẽ. Nhưng vừa đủ đều đã muộn, thân phụ tuốt gươm, chém ta. Sự gian truân trên cơ thể không lớn bằng nỗi dằn vặt trong tim. Ta nhìn theo bóng phụ vương đang đi xuống hồ, lòng chan chứa ân hận về tội nghiệt mình thành lập cho ông, cho nhân loại không có tội. Ta thầm cầu mong cha được bình an mọi sai lầm ta đã xây đắp, ta nguyện chịu tuyệt hảo sự trừng trị. Còn Trọng Thuỷ chỉ là một mảnh tơ duyên trái ngang, nhầm nhỡ.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855150932

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 4

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu

Trái tim lầm địa điểm để trên đầu

Nỏ thần sơ suất trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm hồ sâu.”

Đó là một bài thơ nhưng mà toàn cầu sau đã kể lại sự việc tai họa của tôi. Tôi là Mị Châu thanh nữ của vua An Dương Vương. Ông âu yếm tôi hết mực, chiều chuộng nàng. Ấy thế mà bởi vì sự ngu ngốc của mình tôi đã trở thành tội đồ của cả dân tộc, được thế hệ sau nhắc tới như một bài học đắt giá cho sự cảnh giác. Câu chuyện nói quanh nói quẩn một chiếc bảo vật thần diệu – chiếc Nỏ thần và nhân loại phái mạnh mà tôi mến thương nhẹ nhõm dạ cả tin, đã cho tôi một bài học lớn trong cuộc đời mình.

Năm ấy, phụ thân tôi cho xây thành Cổ Loa, nhưng xây mãi nhưng vẫn bị đổ. Trong lúc gặp âu sầu đó, may thay nhờ thần Kim Quy cứu giúp, phụ thân tôi đã gây ra được một cầu môn vững bền, đào hào sâu. Vị thần còn cho cha tôi một cái một cái móng của chính mình để làm nỏ thần. Nhờ có gắn cái móng đó sẽ giúp nâng cường độ của chiếc nỏ lên gấp vạn lần, bắn trăm trúng cả trăm, có thể giết thịt hàng ngàn kẻ thù. Cha đã giao nhiệm vụ làm chiếc nỏ thần cho một con người cừ khôi, tinh ma, tên là Cao Lỗ. Sau khi Cao Lỗ kĩ càng làm xong xuôi chiếc nỏ thần, chiếc nỏ trở thành bảo bối quý, lúc nào cũng để cạnh gần phụ vương.

Lúc bấy giờ, bên Nam Hải có tên Triệu Đà luôn rắp ranh muốn xâm chiếm Âu Lạc, nhưng mà cứ cho quân sang tiến công thì đều bị thất bại dưới tay phụ thân tôi. Triệu Đà không từ bỏ, tìm cách nổi trội, ông ta giảng hòa với phụ thân tôi bằng kế mượn nam giới của chính mình sang cầu thân và tìm cách phá chiếc nỏ thần của cha tôi. Trong những ngày tháng hòa hiếu, Trọng Thủy gặp tôi và đem lòng yêu tôi. Tôi lúc đó là một thiếu thanh nữ thế hệ lớn, được bình dân truyền rằng là một thiếu phụ công chúa cute mày ngài mắt phượng. Dần dần tôi cũng xiêu lòng với Trọng Thủy, phụ thân tôi đã quyết định đồng ý gả tôi cho đàn ông, nhưng lòng không mảy may một tí nghi ngờ. Rồi cánh mày râu sang thông thường sống trong cung điện của Âu Lạc. Vào một đêm, nhì chúng tôi đi dạo dưới ánh trăng kim cương, con trai có hỏi tôi một câu: “Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được vậy?” Tôi thành thật mà lại đáp lại nam giới: “Có gì đâu đàn ông, Âu Lạc có thành cao hào sâu, lại có gắn thêm chiếc nỏ thần bắn trăm chết cả trăm, ai mà tấn công lại được.”

Trọng Thủy ngỏ ý muốn xem bảo bối, tôi đã không ngần ngại mà lại mang nỏ cho con trai xem, chỉ bí quyết của chiếc nỏ, dạy nam nhi cách sử dụng. Chàng xem chiếc nỏ một cách tận tường, nghe tôi kể, rồi để lại đúng chỗ. Không lâu sau, phái mạnh xin phép vua thân phụ về Nam Hải, đại trượng phu đã thuật lại mọi chuyện cho Triệu Đà biết, ông ta đã làm lại chiếc nỏ thần như nhau nhằm tiến công tráo với chiếc thật của cha tôi. Trở về Âu Lạc, thân phụ thiết rượu tiệc ăn mừng, chàng đã chuốc rượu cho phụ thân tôi say rồi đánh tráo chiếc nỏ. Hôm sau, tôi có thấy chồng mình khá luống cuống đứng ngồi không im, tôi hỏi han: ” Chàng có gì khiếp sợ phải không?” Chàng đáp: “Phụ vương dặn phải về ngay để lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm người vợ ạ. Bây giờ đôi ta phải xa nhau trù trừ bao giờ thế hệ được gặp lại. Nếu chẳng may xảy ra binh đao, tôi biết đâu nhưng tìm phái nữ?” Lòng tôi cũng rầu rĩ lắm tôi nói mình có chiếc áo choàng lông ngỗng, tôi sẽ rải lông ngông, con trai cứ theo dấu đó mà lại tìm.

Về tới Nam Hải, nam giới đưa ngay nỏ thần cho phụ vương mình, Triệu Đà lập cập đưa quân sang tấn công. Cha tôi vẫn cậy có nỏ thần nhưng mà không phòng bị gì cả, mà lại đến khi nhận ra chiếc nỏ thần đã bị mất, giặc đã vào tới tận thành tâm. Cha líu tíu leo lên lưng chú ngựa và mang tôi theo, ngồi sau lưng phụ vương, tôi vẫn ngu ngốc rắc lông ngỗng trên đường. Cha thấy quân giặc vẫn đuổi bám chạy theo sau. Thấy đường núi vòng vo co, không còn cách nào khác lạ, phụ thân khấn thần Kim Quy cứu giúp. Thần bảo phụ vương tôi rằng: ” Giặc sau lưng nhà vua đây!”

Cha nhận ra, tôi cũng tỉnh ngộ, tôi đau đớn nhận thấy mình thật ngu ngốc, tôi hài lòng nhận lấy cái chết. Tôi rất hối hận, hận bạn dạng giữa hơn nhiều. Bản giữa mình chính là nguyên cớ xây dựng cảnh đất mất nhà tan. Tôi trách Trọng Thủy tại sao lại lợi dụng lòng tin của tôi, vì sao lại lỡ lường gạt tôi. Trọng Thủy chiều chuộng tôi sâu sắc, vẫn phóng chú ngựa đi tìm tôi, thấy xác tôi con trai khổ sở hết sức, đại trượng phu khóc trong vô vọng. Chàng đem xác tôi mai táng trong thành rồi tự mình kết liễu cuộc sống tại chiếc giếng ngày xưa tôi thường tắm.

Tôi cũng nhận ra rằng chính tôi và Trọng Thủy cũng là nạn nhân của trận đấu này. Từ câu chuyện của tôi, nó đã để lại bài học quý giá về sau về sự cảnh giác. Và tôi cũng muốn nhắn nhủ một điều rằng: Hãy mến yêu và xóa tan đi hận thù.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855284636

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 5

Những tiếng vang vọng âm ĩ trong không gian tối om ập vào tai tôi, đôi mắt tôi nỗ lực tìm một tí ánh sáng le lói ở thân không gian bi lụy này, tôi bước đi thật nhẹ nhàng mà lại tôi cảm giác được thứ gì đó đang cố nắm lấy chân tôi. Bỗng nhiên một loạt đốm sáng chói ngời bừng sáng giúp cho tôi lóa mắt, một hàng lửa tỏa sáng bập bùng ở nhị bên, và ập vào mắt tôi là một đoạn đường thẳng tít xa xăm nhưng tôi cũng chẳng thể nhìn thấy điểm dừng.

Bất bỗng dưng có một giọng nói vang lên phía sau tôi khiến cho tôi hốt hoảng.

– Đi nhanh lên oan hồn kia.

Một mọi người quái dị bước tới bên cạnh và xô tôi về phía trước. Đi được một lúc, thì có một giọng nói vang vọng khắp chỗ.

– Oan hồn kia đến từ đâu, mai khai rõ họ tên, vì sao lại xuống Âm ti?

Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng thì có một cái gì đó tấn công khỏe mạnh vào chân tôi.

– Mau quỳ xuống và khai đi.

Tôi phải quỳ xuống và kể lại câu chuyện của mình cho một quả đât nhưng mà tôi không thấy mặt.

Tôi chỉ kịp nhấp môi thì khung cảnh bất thần thay đổi. Tất cả lại trở về Ngự Hoa Viên của Hoàng Cung, cũng sườn cảnh này những cây cối thi nhau tỏa sắc thân khung trời nắng hồng hồng, tiếng con chim hoàng lặng của tôi cất tiếng hót khoe ra bộ lông mềm mượt của nó. Lệ của tôi lại rơi nhưng mà nước mắt lại không chảy ra nhưng mà nó bốc hơi lên trời.

– Con à…. Tiếng cha tôi vọng lại khiến cho tôi hí hửng, tôi định chạy đến bên dân chúng thì. Mỵ Châu đã xuất hiện, có phải là tôi không hay chỉ là ảo giác, tôi chạy lại thì một bạn nữ hầu đi xuyên qua tôi, chuyện đó làm tôi bất thần và nó giúp cho tôi phải suy ngẫm.

– Mỵ Châu à, thân phụ muốn tìm cho con một vị trí có thể gửi gắm, cha đã già rồi, sông núi này cần có quả đât dẫn dắt, con… con nghĩ sao. Tôi vội giải đáp: con sẽ theo ý phụ vương…. Cha tôi hưng phấn như trút bỏ được một gánh nặng trong lòng.

– Người đâu…. Kêu Trọng Thủy vào đây…… Từ xa một người ta khôi ngô khôi ngô bước vào. Trọng Thủy một nhân dân đã làm cho tôi xao xuyến. Tôi e thẹn đứng nấp đằng sau cha tôi.

– Thần tham kiến Hoàng Thượng cùng Công Chúa. Tôi cũng đứng khép nép ra ngoài để nhìn rõ mặt nam giới.

– Hà hà con ta đã đồng ý, ngươi hãy về tâu với thân phụ ngươi chọn ngày lành cơ mà sang đây làm rể nhà ta.. Trọng Thủy cúi lễ tạ ơn bước ra ngoài,làm nên tôi phải cố dõi theo để có thể nhìn đàn ông rõ hơn.

– Con cũng hãy chuẩn bị lấy phu quân đi là vừa, tôi chỉ biết lặng lặng,nhìn theo dáng Đấng mày râu biệt tích.

Tôi thật bi hùng buồn bực, nhưng mà sự việc thành hồn thân nhì nước nó tới một cách thật hấp tấp và hoa lệ giúp cho tôi phải choáng ngợp. Tôi và Đấng mày râu đã kết giao và nền chủ quyền của nhì nước đã được xác lập, tôi chờ đợi rặng sự việc này sẽ ngừng hết vừa đủ âm u của nhị nước, khi những trận chiến dưới chân Loa Thành thực sự ác liệt và làm tôi khiếp vía kinh hồn, nhưng mà nước non chúng tôi vẫn thắng bởi vì đã có Loa Thành và Nỏ thần được thần Kim Quy tặng thưởng, mà lại cái hậu quả của chiến tranh để lại thì chả có thể nói bên nào là đã dành thành công cả. Tôi và quý ông lấy nhau được một thời gian, chàng chiều chuộng tôi hết mức, quan trọng điểm và phê chuẩn cho tôi một cách tận tụy số 1 điều đó làm nên tôi thật sự khoái lạc, nhưng mà cái mừng rơn ấy quá phong thanh manh và dễ vỡ. Vào một đêm nọ, đại trượng phu từ ngoài bước vào với một vẻ mặt vai trung phong trạng và bi quan bã, tôi vội tới bên hỏi là bởi chuyện gì mà quý ông ảm đạm thế, nam giới thế hệ nói ra là đại trượng phu có mơ ước được thấy cây Nỏ Thần.

Tôi hơi bất thần và không đồng ý, nhưng dưới những lời mật ngọt rót vào tai của hắn đã làm nên tôi phải chiều lòng hắn, thế là tôi dẫn hắn vào mật thất của Hoàng Cung nơi được canh gác nghiêm mật số 1, nhưng bởi tôi là Công Chúa nên mọi chuyện cũng thuận lợi hơn. Tôi đưa hắn vào căn phòng nhỏ nhắn và lấy Nỏ Thần từ trong cái rương gỗ ra và để trước mặt hắn, ánh sáng chói lóa của nỏ thần làm nên hắn choáng ngợp, hắn cầm lấy nỏ thần trông nom đến từng cụ thể bé nhặt số 1 và cái đầu của hắn đôi lúc gật gật tỏ vẻ vừa lòng lắm. Xem được một lúc hắn đưa lại cho tôi và đi ra,,không có một chút nghi ngờ gì tôi để cây nỏ thần lại vị trí cũ và đi ra. Vài hôm sau hắn nói với tôi rằng Cha ở nhà bệnh nặng phải tức khắc quay trở về nước, sau này nếu lỡ có gặp sự cố gì sao nhị ta tìm được nhau, lúc đó tôi cũng không nghi ngờ gì liền nói với hắn.

– Sau này nếu đàn ông muốn tìm thiếp thì hãy đi theo tua lông ngỗng này, nó sẽ dẫn tới vị trí ở của thiếp. Ngày hôm sau hắn giã từ Cha con tôi và về nước. Tôi kì vọng hắn rõng rã nhì tháng trời, vào một ngày đẹp trời tôi đang dạo chơi ở ngự hoa viên, thì Cha tôi hớt hãi chạy vào la mập

– Con ơi…… mau rời khỏi đây, tôi vội hỏi lại là vì sao thì như sét đánh ngang tai quân của hắn đang tiến vào hoàng cung, Loa Thành đã bị hạ.

Tôi vội cùng Cha lên ngựa chạy về hướng Đông, giữ đúng lời hẹn tôi vứt lông ngỗng trên đường đi, và càng đi xa tiếng hò hét ầm ĩ ngày một gần chúng tôi chạy được một hồi lâu chúng tôi đã đến hồ và hết đường đào thoát. Cha tôi dừng lại và la lớn “Thần Kim Quy ơi mau cứu ta”. Từ biển Đông Thần Kim Quy hình thành và chỉ thẳng vào tôi:

– Kẻ ngồi sau ngài chính là giặc, cha tôi quay lại nhìn tôi và cái áo lông ngỗng đã xơ xác, phụ vương tôi giận dữ tuốt gươm bên mình chém mạnh mẽ vào người ta tôi, nhát chém chí mạng khiến cho tôi chưa kịp la phệ thì đã xẻ xuống ngựa, tôi nằm đó và nhìn phụ thân tôi theo Thần Kim Quy đi xuống đại dương, đôi mắt tôi mờ hẳn và tai tôi còn văng vẳng những tiếng thét bi đát của thần dân nước non Âu Lạc, nó giúp cho tôi thiết yếu nghĩ được gì nữa thế là tôi chết và tôi đang ở dưới địa ngục tù.

Đến cảnh đó thì ấn tượng đều hiện lại về như trạng thái lúc trước, đôi mắt tôi dần hé mở và tôi thấy uất ức, nước mắt tôi tuôn trào. Tôi quá ân hận hận về việc làm của mình, đó là một bài học khôn cùng đắt giá nhưng mà tôi phải trả lại bằng cả một tổ quốc, tôi chỉ mong hậu nhân khi đã lấy đây là bài học để có thể bảo vệ được núi sông của mình.

Đoạn tới đây màn đêm lại ập tới bủa vây lấy tôi, tôi không còn thấy gì nữa chỉ còn tiếng la hét của những oan hồn đang gáo thán và dường như muốn nuốt trộng tôi. Đó có phải là điều nhưng tôi phải mãn nguyện, đồng tình trả lại những gì nhưng tôi đã mất và cướp của thế giới Đặc trưng. Có phải thế không, tôi nghe đâu không muốn nghĩ suy về chuyện đó nữa, tôi bước đi trong màn đêm giá ngắt và tìm kiếm một cái gì đó ở cuối đoạn đường.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855348323

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 6

Chìm đắm trong sự tiếc nuối hối hận hận muộn màng Trọng Thủy. Tôi – quần chúng đã nội gián giúp vua phụ thân Triều Đà đánh chiếm Âu Lạc, người ta đã khiến nữ giới yêu thích của mình Mị Châu bị chính cha ruột làm thịt chết vẫn hôm mai nghĩ về nữ. Chính bởi vậy, khi tôi đi ra giếng mà Mị Châu hay tắm nhìn thấy bóng con gái cơ mà lao xuống giếng sâu để rồi mong sau khi gặp được Mị Châu trong sự đau thương bi tráng dưới thủy cung tiến bộ đẹp vô ngàn.

Tưởng chừng đây vẫn là địa điểm đáy giếng sâu lanh tanh cơ mà khi tôi mở mắt lại thấy một người đặc trưng xinh tươi lung linh lạ đời nhưng mà tôi từng biết, chưa từng nhìn qua. Đang trong sự run sợ hơi bất ổn của mình chợt nhiên có một vị thần cá đến nói với tôi. Long Vương chính do thấu hiểu tấm lòng ngài luôn luôn nghĩ tốt Mị Châu nên đã đưa ngài tới đây. Mời ngài theo ta tới thủy cung.

Đến bây giờ tôi mới hiểu ra thế ra đây là thủy cung và Mị Châu – cô bé ấy đang ở đây ta có thể gặp lại nữ giới có thể giảng giải nỗi lòng mình cho nàng hiểu. Trên lưng thần cá tôi vượt qua những rặng san hô hùng vĩ nhiều màu sắc lung linh tuyệt đẹp vô cùng. Mọi vật không chấm dứt sinh hoạt từng đồng minh cá béo tốt bơi lượn chia thành những dòng sóng ngầm dưới đáy biển, đâu đó dưới đáy kia là những con cá đuối, cua tôm thảnh thơi. Rãi kiếm mồi thật trung thực. Nhưng hơn hết một kệu đài tráng lệ lộng lẫy đang dần ra đời trước mắt tôi nhân loại quần chúng rộn rịch như đang sẵn sàng hội tiệc linh đình. Theo sau thần cá tôi vào gặp Long Vương cảm tạ dân chúng ơn cứu mạng rồi đi bao quanh trốn kiếm hình bóng toàn cầu nữ giới trong lòng bấy lâu.

Dạo bước một lúc bao quanh thủy cung thốt nhiên tôi lại xúc động trước bóng hình quần chúng thiếu nữ đẹp sắc kia. Nàng trông vẫn vậy vẫn đẹp vô ngần nhưng phần nào không còn thơ ngây trắng trong nữa nhưng mà là sự thận trọng già dặn hơn. Cũng phải thôi là tại tôi khiến nữ giới có cảnh nước mất nhà tan. Nàng chừng như nhìn thấy ta đi liền đi đến lại gần giọng chua ngoa. Không phải nhân loại hưởng vinh quang đãng sang giàu trên kia hay sao sau khi cướp mất nước ta làm cho ta thành kẻ bất hiếu bất trung hay sao.

Lời nói của bạn nữ thật tàn nhẫn làm sao như những mũi dao chém vào lòng ta vậy. Nhưng cũng đúng thôi do ta là kẻ xuất bản phản ta là nội gián, cướp đi hưng phấn của con gái. Dù sao ta cũng là chồng thanh nữ địa cầu thông thường chăn chung gối suốt bấy lâu dân chúng mà bạn nữ mến thương nhưng tôi liền cất lời. Mị Châu xin nữ hãy tha lỗi cho ta xin thiếu phụ hãy trở về bên ta cùng ta sống một cuộc đời mừng húm ở dưới này. Chẳng phải ta và chị em có bao nhiêu kỉ niệm bà xã chồng hay sao, chả phải mối tình ta trao phụ nữ bự mập biết chừng nào. Nàng mất đi ta không ngày nào không nghĩ đến cô gái, không giây nào chưa từng ân hận hận tiếc nuối về ngày sai lầm ấy.

Nói tới đây, Mị Châu cũng rơi nước mắt ta biết nàng vẫn còn thương ta vẫn còn nhớ đến ta, nói giọng oán trách. Vậy ta sao con trai lại lừa dối thiếp lại lợi dụng lòng tin mà thiếp trao cho con trai. Ta vội quà giảng giải. Đúng là khi xưa ta đã từng đến Âu Lạc chỉ bởi vì mục đích là nội gián mày mò nguyên do cơ mà vì sao nước ta lại không tiến công thắng nước cô bé. Nhưng rồi khi ở cùng cô gái ta đã bị tấm lòng trong lành của phái nữ cảm hóa ta day dứt vô cùng. Một bên là trách nhiệm với non nước một bên là nạn nhân ta phải chọn gì đây. Sau khi trộm được nỏ thần nước ta tấn công thắng nhưng thực sự lòng ta chưa một giây nào vui mừng rơn nữ có biết không? Nàng hãy hiểu cho ta hãy dung thứ cho ta để nhị ta được trở về xưa cũ.

Mị Châu vẫn không ngừng khóc tôi cũng vậy nắm lấy tay con gái mong nữ tha thứ, trái tim tôi đã đau dứt khi thấy chị em khổ trung khu như vậy chờ mong vào câu trả lời của thiếu nữ. Thiếp hiểu được lòng nam giới rồi, thiếp biết được nỗi day dứt trong lòng chàng. Nhưng phái mạnh ơi! Háo hức đã trôi qua thì bắt buộc nào lấy lại được bởi vì thời gian nó là vĩnh cửu nó là thứ đáng sợ kinh khủng. Cũng như phạm tội mà lại thiếp đã phát hành cho sông núi Âu Lạc. Bây giờ thiếp tự cho mình niềm phần khởi cùng nam giới. Vậy còn quần chúng. # bách tính Âu Lạc thì sao, ai sẽ cho họ. Mong quý ông đừng trông đợi thiếp nữa, thiếp xin lỗi nam giới. Trái tim ta lại rỉ máu lại khổ sở khi cánh tay người vợ đã rút hình bóng con gái lại càng xa nhưng mà ta hét lên nói với con gái lần rốt cục.

Mị Châu đời đời kiếp kiếp ta vẫn yêu đàn bà. Đợi kiếp sau ta và thanh nữ sẽ không phải hoàng tử hay công chúa, không phải người ta phương Bắc và nhân loại phương Nam nữa nhưng sẽ là những con người chung ta sẽ tới tìm con gái cùng thiếu phụ sống nốt niềm phần khởi dở dang này. Cứ thế chúng tôi chia tay nhau tôi biết rằng cả nhị cùng hướng tới mong ước gặp lại nhau đó mong rằng nước biển đặm đà xanh đẹp này sẽ xóa nhòa cuốn đi những sai lầm mất mát này của tôi cuốn đi sự đau thương, vết máu lòng này. Rồi như thế tôi đã chết đi hóa đá nằm sâu thẳm dưới lòng đại dương này cơ mà tấm lòng nguyện ước ấy không phai nhòa.

Tình yêu chính là liều thuốc hân hoan của quần chúng. # là tình cảm mà lại không ai có thể thiếu. Ai ai cũng đều mong mình được sống trong mừng cuống cùng toàn cầu mình yêu thương mà không phải ai cũng có thể không phải tình yêu nào cũng tán đồng. Đôi lúc ta cần phải biết hi sinh do bọn tránh để như Mị Châu ” trái tim nhầm nhỡ để trên đầu” để rồi nước mất nhà tan gây bao đau thương cho cả dân tộc. Đồng thời cũng cần phải cẩn trọng tránh cả tin nếu không kết quả chỉ có bi thương thống khổ mà lại thôi.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855499065

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 7

Bấy giờ phụ vương ta là vua An Dương Vương xây thành Cổ Loa để chặn đứng sự xâm lược cương vực của giặc phương bắc Triệu Đà. Khốn nỗi thành nay xây mai lại đổ biết bao nhiêu dân chúng cu li này tới trái đất phụ khác lạ đều tuần tự đến rồi lại đi. Mỗi bữa cơm thấy vua phụ vương buồn rầu không nói lòng ta thương phụ vương vô hạn.

Một hôm phụ vương ta lập lũ tế mong trời đất phù hộ để xây được thành và bảo vệ giang sơn và mọi người. Một cụ rùa tới thành tự xưng là thần Kim Quy, sứ thanh giang đến để dạy cách xây thành. Tấm lòng yêu nước thương dân của vua phụ thân đã chạnh lòng trời đất. Sau khi xây thành ngừng, thần Kim Quy còn tặng phụ vương ta một cái vuốt quà và bảo hãy làm nó thành một chiếc nỏ thần. Chiếc nó ấy sẽ khiến cho vua thân phụ ta có thể bảo vệ cho non sông này. Vua phụ thân nghe lời thần và sai tướng Cao Lỗ rèn chiếc nỏ thành một chiếc nỏ béo.

Mấy hôm sau Triệu Đà đem quân sang đánh chiếm nước ta, vua cha sai thế giới mang nỏ thần ra bắn. Lạ kì thay mũi tên nào từ chiếc nỏ thần bắn ra đều trúng hơn nhiều quả đât, mũi nào mũi nấy đâm sâu vào tim vào bụng đồng chí cướp nước. Triệu Đà thua trận liền rút quân về nước. Trong thành vua phụ vương lấy làm hài lòng và rất đỗi hàm ơn thần Kim Quy đã hỗ trợ. Vài hôm sau Triệu Đà lại đến, mà lại lần này hắn không đem quân đến đánh mà lại tới xin hòa và muốn kết thân. Hai bên vua phụ vương thầm thào với nhau hồi lâu và ngỏ ý muốn cho ta và người đàn ông của Triệu Đà kết thân chồng người thương. Ban đầu ta hơi luýnh quýnh mà lại phận nàng nhi phụ vương mẹ đặt đâu con ngồi đó nên cũng đành ưng thuận. Tuy nhiên khi nhìn thấy một thế giới cánh mày râu khôi ngô tuấn tú, nét mặt hiền lành ta lấy làm chấp nhận lắm.

Ngày qua ngày ta có một cuộc sống mừng rơn khi quốc gia lặng bình phụ vương già mừng thầm và đặc trưng ta có đính thêm một mọi người chồng mến yêu ta, chiều chuộng ta hết mực. Ta nhìn thấy trong mắt quý ông, cảm chiếm được những chủ động coi xét của cánh mày râu là tình ái Khủng dành cho ta. Trọng Thủy có hỏi ta về chiếc nỏ thần, ta liền kể lại câu chuyện về rùa quà và chiếc nỏ thần ấy. Ta tin cậy đại trượng phu bởi vì phái mạnh yêu ta, ta còn cho Đấng mày râu biết chỗ cất dấu và cho cánh mày râu xem qua. Một hôm nọ Đấng mày râu xin vua phụ thân về nước thăm phụ thân Triệu Đà của mình. Ngặt nỗi ta tất yêu theo nam nhi. Chàng dặn nếu có gì thì phải mặc áo lông ngỗng đi đến đâu rắc lông ngỗng đến đó để nam giới tìm ta. Ta cũng không thắc bận rộn nhiều chỉ nghĩ rằng phái mạnh yêu ta tới mức chỉ một ngày đi cũng sợ mất ta nên ta ngoan ngoãn vâng lời.

Ngay khi đã Trọng Thủy đi không lâu, vua thân phụ Triệu Đà mang quân đến. Ta lần chần có chuyện gì xảy ra, hai bên nước tấn công nhau hồi lâu. Ta không thấy Trọng thủy đâu do dự phái mạnh có bị làm sao trên đường về không. Vua cha An Dương Vương và ta lên ngựa chạy khỏi thành, chạy về phía đại dương để cầu cứu thần Kim Quy. Nhớ lời chàng Trọng Thủy đi đến đâu ta rắc lông ngỗng tới đó. Đi tới hồ thần Kim Quy hiện lên và chỉ vào mặt ta nhưng mà nói “giặc ở sau lưng ngươi kìa”. Lập tức vua phụ thân tung gươm lên cao, ta kinh ngạc sững sờ nhìn theo gươm và nhìn vào mắt phụ thân mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855424676

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 8

Tôi là Mị Châu, người vợ yêu của vua An Dương Vương. Người bạn nữ được vua thân phụ yêu thương hết mực nhưng cũng gieo vạ bự cho phụ thân và sông núi vì nhẹ nhàng dạ và ngây thơ tin dân chúng. Câu chuyện của tôi là một bài học đắt giá để thiên hạ soi vào, lấy đó làm lời răn về sự cảnh giác. Cho tới tận bây giò cái Cảm Xúc buồn bã do bị phản bội vẫn còn âm ỉ trong tôi. Các game thủ chia sẻ cùng tôi nhé.

Sau khi giúp thân phụ tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho cha tôi một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà lại giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân thù. Cha tôi chọn trong đám gia thần được một quần chúng làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Cao Lỗ gắng sức trong nhiều ngày mối dứt. Chiếc nỏ rất Khủng và rất cứng, khác thường hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nôi. Cha quý chiếc nỏ thần khôn xiết, lúc nào cũng treo gần vị trí nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Đà chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, mà lại do phụ vương tôi có nỏ thần, quân Nam Hải bị sát hại hơn nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thòi cơ. Triệu Đà thấy sài binh không được, bèn xin giảng hòa với phụ vương tôi, sai nam giới là Trọng Thuỷ sang cầu thân, mà chủ ý là tìm cách phá chiếc nỏ thần. Như vậy thì về sau, khi quân đà kéo sang và nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng phụ vương bỏ trông tôi mới vỡ lẽ lẽ. Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ gặp tôi, cô gái yêu của An Dương Vương. Lúc bấy giò tôi là một con gái thế hệ lớn, một thiếu thanh nữ mày ngài, mắt phượng. Trọng Thuỷ đem lòng yêu tôi, tôi dần dần cũng xiêu lòng lòng. Và dần trở thành thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành cơ mà tôi không dẫn người thương tới xem. Cha tôi không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ hâm mộ nhau, vua liền gả tôi cho Trọng Thuỷ. Chàng sang hẳn cung điện của phụ thân tôi, cùng bình thường sống. Một đêm trăng sao vằng vặc, tôi và Trọng Thủy ngồi trên phiến đá trắng thân vườn, cùng nhau nhìn dãy tường thành đỉnh cao. Trong câu chuyện tỉ tê, Trọng Thuỷ hỏi: Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà lại không ai tiến công được? Tôi vô tư đáp:

– Có bí quyết gì đâu nam nhi, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thê còn có kẻ nào tiến công nổi được?

Chàng ngỏ ý muôn xem chiếc nỏ. Tôi không ngại ngần, ngây thơ chạy ngay vào địa điểm nằm của phụ vương, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem, lại chỉ cho nam giới biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thủy cách bắn. Trọng Thủy coi ngó nghe, chăm sóc nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho tôi cất đi.

Sau đó, Trọng Thủy xin phép phụ thân tôi về Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm dứt, Trọng Thủy giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc. Cha vốn chiều tôi, thấy thiếu nữ mỗi khi gặp chồng thì vui vẻ nô nức, liền sai gia nhân bày tiệc rượu để ba thân phụ con cùng vui. Trọng Thủy uống cầm chừng, còn thân phụ và tôi say túy lúy. Thừa lúc bố tình nhân say, Trọng Thủy lẻn ngay vào phòng toá lấy cái lẫy bằng móng chân thần Kim Quy và thay cái lẫy giả bằng móng rùa thường vào. Hôm sau, thấy chồng có vẻ lo âu, hết đứng lại ở không yên ổn, tôi hỏi:

– Chàng như có gì sốt ruột phải không?

Trọng Thủy đáp: Ta sắp phải đi, Phụ vương dặn phải về ngày để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm nữ giới ạ. Tôi rầu rĩ im thinh, Trọng Thủy nói tiếp: Bây giò đôi ta sắp phải xa nhau, băn khoăn tới bao giò gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra kháng chiến, biết đâu cơ mà tìm?

Tôi tin lời nam nhi ngay, lòng khổ cực nói:

– Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng dọc đường, quý ông cứ chạy theo dấu lông ngỗng nhưng mà tìm.

Nói kết thúc tôi nức nở khóc. Về đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa cái móng rùa đá quý cho phụ vương. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang tấn công Âu Lạc. Nghe tin bao, cha cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã tới sát tình thật, phụ vương sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. Cha vội lên ngựa, để tôi ngồi sau lưng, phi thoát ra cửa sau.

Ngồi sau lưng phụ thân, tôi bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Đường núi mấp mô hiểm trỏ, con ngựa chạy luôn mấy sớm hôm tới Dạ Sơn gần bò đại dương. Hai thân phụ con định xuống con ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần tới. Thấy đường núi ngoắt ngoéo co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, thân phụ liền hướng ra biển, khấn thần Kim Quy phù trì cho mình. Cha vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên đui mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy có mặt, bảo phụ thân rằng:

– Giặc ở sau lưng nhà vua đây!

Cha mở mắt, tôi cũng chợt âu sầu hiểu ra sự tình, nguyện sinh nhận cái chết để chuộc tội vạ khủng khiếp mà mình đã xây cất. Tuy vậy lòng tôi không khỏi ân hận. Tôi tự trách mình đã xây dừng cảnh mất nước, trách Trọng Thủy đang tâm lợi dụng tình yêu và tấm lòng trắng trong của tôi. Sống dưới Thủy cung tôi không phút nào thủng thẳng và thể sẽ không để ai lợi dụng mình nữa. Tôi cố gắng làm những việc tốt để mong bù lại lỗi lầm đã kiến thiết. Nhưng trong tôi, hình bóng Trọng Thủy vẫn còn đâu đó và đột nhiên nhói đau mỗi khi nhớ về cánh mày râu với nỗi xót xa và oán hận.

Thế rồi thật bất thần, trong ngày hội phệ ở Thủy cung, tôi gặp đàn ông. Không nghỉ là con trai xuất hiện ở chôn này, tôi bồn chồn vài giây khi đòi mặt nhưng sau đó bỏ đi. Tôi không muốn nhìn thấy nhân dân phản bội đã gây cho cả đất nước tôi cảnh đau thương, gây cho cha tôi nỗi đau của một ông vua mất nước, gây cho tôi vết thương lòng và cướp mất của tôi niềm tin vào tình yêu và lòng tốt của con người. Tôi hận quý ông suốt bao năm qua, và giò đây nỗi ân hận hận ấy bùn lên mạnh mẽ mẽ. Chàng đuổi theo tôi, vừa chạy vừa gọi:

– Mị Châu nữ ơi! Ta đã đi tìm thiếu phụ theo dấu lông ngỗng từ ngày ấy. Ta biết con gái hận ta cơ mà hãy cho ta cơ hội phân trần!

Trời ơi vẫn giọng nói trầm ấm giữa thương ấy. Nhưng quan trọng tin lời nữa. Tôi xua đuổi:

– Tôi không còn lòng tin vào mọi người nữa. Bây giờ tôi cũng không còn gì cho ngươi cả. Hãy đi đi, đừng bao giờ hình thành và làm vết thương trong lòng ta đính âu sầu!

Trọng Thủy vẫn khăng khăng thiết tha. Chàng đuổi kịp tôi và quỳ xuống nài xin:

– Ta biết con gái hận ta nhiều lắm, ta cũng biết quan yếu nào chuộc được tội vạ đã chế tạo. Nhưng xin thanh nữ hãy cho ta thổ lộ lòng mình. Rồi đàn ông kể:

– Quân của Triệu Đà kéo vào chiếm đóng Loa thành, còn ta một mình một con ngựa theo dấu lông ngỗng đi tìm hộ gia đình. Đến gần bờ hồ, thấy xác thanh nữ nằm trên đám cỏ. Tuy chết cơ mà nhan sắc không mờ phai. Ta đau đớn, khóc chết giả đi, trong lòng như cắt, rồi lượm lặt thi hài thiếu nữ đem về chôn trong thành. Không còn nàng, ta cũng chả thiết sông nữa. Bổn phận với thân phụ ta đã kết thúc, rồi ta đâm đầu xuống giếng trong thành mà xưa kia cô bé thường tắm để chết cùng con gái.

Đến đây tôi tự dưng hiểu do sao nam giới xuất hiện ở Thủy cung. Chàng từ bỏ danh vọng, từ bỏ thành quả, từ bỏ cả vua thân phụ, ngai rồng tiến thưởng để tìm tôi. Nhưng nỗi uất hận trong tôi không dễ gì nguội vơi. Xót xa, tôi hỏi nam nhi:

– Chàng yêu thiếp như thế sao đang tâm lợi dụng lòng tin và mối tình sạch sẽ của thiếp?

– Đấy là sai lầm to nhất của đời ta. Tuổi trẻ và sự nông nổi khiến cho ta chỉ biết nghe theo lòi cha một cách đui mù quáng. Giá như được trở lại những ngày tháng ấy, thay vì trộm nỏ thần để báo hiểu ta sẽ giúp nhị mọi người phụ thân trút bỏ hận thù và mộng lấn chiếm. Ta sẽ không tội ác với thiếu phụ, không mất nàng, không phải sông trong đau khổ, giày vò. Đòi này ta nguyện chỉ yêu mình người vợ. Trong lòng ta không có hình ảnh nhân dân nàng nào dị kì phụ nữ có biết không?

Chàng nói trong nước mắt. Tôi cũng khóc và bỗng dưng hiểu rằng cả hai chúng tôi đều là nạn nhân, là quần chúng bị lợi dụng nhưng mà thôi. Tôi gục đóng vai nam nhi, những uất nghẹn trong lòng tôi bao năm qua theo nước mắt đẫm ướt áo cánh mày râu. Dù là kẻ tội trạng với phụ vương, với nước nhà nhưng tôi vẫn khẩn thiết mong thu được sự thông cảm. Tôi biết trái tim mình không “nhầm nơi để trên đầu” như quần chúng ta nói. Tôi cũng muốn nói với các bạn trẻ rằng: Đừng bao giờ mắc sai lầm như tôi và Trọng Thủy cả. Hãy sông bằng tình yêu thay cho tính liệu và hận thù!

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855544047

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 9

Tôi là phái nữ ưa thích của vua hùng An Dương Vương. Vì thơ ngây trong trắng trù trừ được âm mưu man rợ của quân địch nên tôi đã bị thế giới lừa dối, phạm vào tội hại phụ vương bán nước. Đối với tôi đó là một bài học để đời và khiến tôi cực kỳ hối.

Cha tôi là một vị vua có tấm lòng yêu nước, thương dân. Ông tìm ra mọi cách để bảo vệ cho đất nước, giữ cho quần chúng. # dân có cuộc đời an toàn. Vì thế, ông đã quyết định xây thành ở đất Việt Thường. Nhưng chẳng hiểu sao, khi cha tôi cho quả đât đắp đất tới đâu thì lở tới đấy, xây mãi không thành. Do vậy, tôi quyết định lập bạn thân cầu xin thần linh hỗ trợ. Cuối cùng có một con rùa xoàn từ phương đông tìm tới xưng là thần Kim Quy, thông rõ việc trời đất đã ở lại và giúp thân phụ tôi xây thành. Nữa tháng sau, một ngôi thành bền vững, hoa lệ đã lừng lững đứng thân đất trời trong mừng cuống nao nức chan chứa của vua quan và người. Ba năm sau, rùa quà từ giã hoàng cung. Ban sơ ra về, Thần Kim Quy đã tặng cho thân phụ tôi một cái nanh vuốt bảo phụ vương tôi làm lẫy nỏ. Hể giặc đến, cứ lấy nhằm vào quân giặc mà lại bắn thì vận nước sẽ đặng dài lâu. Vua sai Cao Lỗ loài người làm nỏ giỏi số 1 Loa Thành làm một cái nỏ Khủng rồi lấy vuốt rùa làm lẫy.

Triệu Đà sang xâm chiếm nước Nam. Vua phụ thân tôi đã có dịp sài chiếc “linh quang đãng kim quy” thần mà lại rùa đá quý tặng thưởng. Thật vậy, chiếc nỏ thần đã phát huy chức năng một cách thần hiệu. Chỉ cần một phát bắn ra là hàng vạn tình địch vấp ngã xuống. Nước ta thắng bự và mở hội ăn mừng. Triệu Đà thua trung ương phục khẩu phục và phải xin cầu hòa. Cha tôi đã nhận lời cầu hòa. Có lẽ đó là một sai lầm mập phệ trong cuộc đời ông.

Không bao lâu, Triệu Đà cho mọi người sang cầu hôn tôi cho đàn ông là Trọng Thủy. Với vẻ điển trai của con trai và sự duyên dáng mãnh liệt, con trai đã khiến tôi siêu lòng ngay lần đầu gặp gỡ cơ mà lòng chẳng chút nghi ngờ. Cha tôi cũng thế, ông đã nhận lời cầu hôn của địch. Không những vậy, ông còn cho địch thủ vào nhà ở rể chẳng nổi trội nào “nuôi ong tay áo” cơ mà chẳng hề hay biết.

Sau một thời gian sống bên nhau tôi nhận ra tôi yêu và tin yêu nam nhi tuyệt đối và nam nhi cũng vậy. Tôi cảm chiếm được sự cảm thương qua từng câu nói, hành động của chàng. Vào một đêm nọ khi đang ngắm hoa ở ngự hoa viên, quý ông khe khẽ hỏi tôi về chuyện lúc trước. Vì sau cha lại có thể thắng to trong tích tắc như vậy? Không một tí hiềm nghi, tôi kể lại tường tận câu chuyện cho quần chúng. # chồng yêu hiểu. Rồi sau đó Đấng mày râu bảo chưa thỏa sự khám phá và ngỏ lời muốn xem trộm nỏ thần. Xem cánh mày râu là phi tần nên tôi đã lén thân phụ dẫn con trai vào địa điểm cất giấu nỏ. Xem kết thúc tôi cùng phái mạnh về phòng và lần chần chuyện gì xảy ra.

Vài ngày sau đột Trọng Thủy đến bên tôi và bảo rằng: “Tình gia đình chồng chẳng thể lãng quên, nghĩa mẹ cha thiết yếu thải hồi ta. Nay về phương bắc thăm cha, nếu mai hai nước bất hòa, Bắc Nam đứt quãng ta tìm con gái lấy gì nhưng mà làm dấu?”. Tôi nghẹn ngào đáp rằng: “Thiếp phận chị em nhi, nếu gặp cảnh cách biệt thì đau xót khôn nguôi. Thiếp có tấm áo choàng lông ngỗng thường mặc trên quần chúng. #, đi đến đâu thiếp sẽ bứt lông ngỗng rắc ở ngã ba đường làm dấu, ta sẽ cứu được nhau”.

Vừa sáng hôm sau Trọng Thủy về nước. Tôi ở nhà chờ tin, chờ chồng thì mãi không thấy về nhưng mà quân giặc thì đã kéo đến. Cha tôi vì chủ quan đã có nỏ thần nên đã điềm nhiên ngồi đánh cờ, không lo giặc tới. Đến khi lấy nỏ ra, dường như chiếc nỏ thần đã mất đi nhân kiệt. Ông không kịp trở tay và chẳng làm được gì đặc trưng ngoài việc bảo toàn tính mệnh. Cha tôi phải ngùi ngùi nhìn cảnh nước mất nhà tan mà lại bỏ trốn. Dù thế thân phụ tôi cũng không quên người vợ yêu của mình. Cha đã đặt tôi lên lưng chú ngựa phía sau ông rồi chạy mãi về phía Nam. Đến đường cùng không còn cách thoát giữa, phụ vương tôi xin cầu cứu rùa xoàn. Rùa hiện lên bảo:”Kẻ ngồi sau lưng ngươi là giặc”. Cha tôi nghe vậy liền rút kiếm toan chém đầu tôi vì quá giận dữ.

thuở đầu chết tôi khấn rằng: “Thiếp là phận thiếu nữ, nếu có lòng bội nghịch mưu hại thân phụ chết đi sẽ thành cát bụi. Còn nếu một lòng trung hiếu cơ mà bị trần gian lừa dối thì chết đi sẽ trở thành ngọc châu để rửa trong sáng nỗi nhục thù”. Vậy là tôi đã ra đi trong sự uất hận và tự trách bạn dạng giữa mình bởi nhầm tưởng giặt là bạn. Tôi hối hận hận do không nghĩ ra được Trọng Thủy đã tráo nỏ thần. Tôi không nhận ra câu nói ẩn ý của hắn thuở đầu về nước. Giờ đây, khi nhưng bi kịch ập đến tôi mới muộn mằn nhận ra.

Sau khi tôi chết, máu tôi chảy xuống biển, trai ăn phải trở thành hạt châu. Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm tới xác tôi đem về Loa Thành chôn cất. Xương tôi hóa thành ngọc thạch. Không lâu sau, bởi vì thương nhớ tôi Trọng Thủy đã gieo mình xuống giếng bởi thấy bóng tôi. Về sau, trần giới đã lấy ngọc châu ở biển đem rửa với nước giếng thì thấy ngọc càng sáng. Điều đó chứng minh tôi sạch sẽ và mối tình nghiệt ngã của tôi và cánh mày râu. Lẽ ra chúng tôi sẽ có tình ái đẹp nếu không phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Là loài người phụ bạn nữ mà tôi đã gánh chịu những khổ cực của cảnh nước mất nhà tan và mối tình đổ vỡ. Đó là cái giá quá đắt dành cho non sông tôi và nước non do sự thơ ngây của mình.

Từ câu chuyện đau lòng của tôi, tôi khuyên các game thủ nên đề cao cảnh giác với các thế lực thù địch luôn hâm he nước ta. Ta phải cố gắng luôn luôn sẵn sàng để chiến đấu, không để cảnh lầm than phải xảy ra lắp một lần nào nữa. Vì chiến tranh đã làm cuộc sống của địa cầu phải lầm thang gian khổ. Đó cũng là nghĩa vụ và nghĩa vụ của mỗi địa cầu người ta đối với giang san.

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855649083

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đóng vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” số 10

Ta là Mị Châu, phái nữ của vua An Dương Vương, là công chúa của nước Âu Lạc. Từ bé bỏng đã luôn được vua cha yêu thương hết mực, không nào ngờ ta sẽ gieo mối họa bự cho phụ thân và sông núi của mình bởi sự nhẹ nhõm dạ và ngây thơ, cả tin quả đât. Hôm nay kể ra đây câu chuyện của ta như một bài học đắt giá để trần gian sau soi vào, lấy đó làm lời răn về sự lý trí, cảnh giác, phân minh giữa công và tư. Đừng dại khờ rước lấy sự bội nghịch từ kẻ vô trọng điểm và gây khó khăn cho tình nhân thương mình. Cái đau tận xương cốt ấy trong ta có lẽ là mãi mãi …

Thần Kim Quy sau này giúp vua cha xây thành cổ Loa, đã ban cho một cái móng của mình để làm lẫy nỏ giữ thành. Chiếc nỏ, có được móng chân của thần làm lẫy, có thể bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể thịt hàng ngàn đối thủ, lấy tên “Linh quang đãng Kim Quy thần cơ”. Mọi nhân loại đều gọi đó là nỏ thần. Cha ta chọn trong các vị quan thần được một loài người rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho nhiệm vụ chế xây cất chiếc nỏ thần. Cao Lỗ đã bỏ sức mày mò, gia công trong nhiều ngày mới dứt. Chiếc nỏ Khủng béo và vững chắc, không giống nhau hẳn với những nỏ thường. Khác biệt lúc thế hệ thử nỏ không ai Có thể giương nỏ, chỉ có vua thân phụ thế hệ có thể phát huy hết lực công phá của nỏ thần. Cha quý chiếc nỏ thần khôn cùng, xây riêng một khu vực bí mật để cất giữ nỏ.

Nhờ có nỏ thần, quân ta liên tục thắng trận, thành tích bảo vệ biên cương trước tham vọng của Triệu Đà nhưng không phải chi tiêu hoài tướng sĩ. Đất nước nao nức, mở tiệc vui ca với kì vọng về mai sau ấm no của dân tộc. Điều không tưởng là Triệu Vương sai Trọng Thuỷ – đàn ông lão – sang cầu thân. Trọng Thủy mập lên khôi ngô, khôi ngô, cũng là một tướng tài của nước non lại đính thêm mồm lưỡi ngọt nhạt đã mau chóng được lòng phụ thân ta. Thấy đôi trẻ xứng đôi vừa lứa, Trọng Thủy có thể là một tấm chồng tốt để ta trao thân gửi phận, vua thân phụ liền gả ta cho quý ông.

Hơn hết, Trọng Thủy cũng bằng lòng ở rể, sống trong cung điện cùng cha con ta. Từ lúc lấy nhau, đại trượng phu yêu chiều ta rất đỗi, so với phụ vương ta cũng không kém cạnh một phần nào. Ta lúc ấy chính là nhân loại nụ cười số 1 thiên hạ, có phụ vương yêu kính có chồng ưa chuộng có muôn dân bá tánh tôn trọng. Ta cũng sẵn sàng làm tốt nhất để bảo vệ náo nức nam nữ mình dù là trao trọn con tim hay số 1 mực tin cẩn một người.

Đến một hôm Đấng mày râu hỏi dò về việc giữ thành của phụ thân ta. Ta cũng thành thật trần thuật nói chung những điều mình biết cho nhân loại chồng ưu chuộng của ta nghe, gồm có cả về nỏ thần. Chồng ta có vẻ rất kinh ngạc, hoan lạc muốn được xem chiếc nỏ. Ta không ngần ngại, ngay tức thì chạy đến nơi cất giữ, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem.

Nơi cất giữ ấy là hoàn hảo bí mật, chỉ có ta và phụ vương biết. Vì phụ vương luôn nâng niu rất đỗi tin tưởng đứa thiếu nữ là ta, cả cách sử dụng ta cũng được thân phụ chỉ dẫn để đề phòng bất trắc trong mai sau. Đứa phụ nữ ưa thích của phụ thân lại chỉ cho tên trí trá biết cách sài và hoàn hảo bí mật của nỏ thần. Chồng ta là dân chúng si mày mò cái thế hệ, thích nghe chuyện lạ tư phương. Đó là điều ta từng tin cậy.

Có lần, Trọng Thủy vì chữ hiếu “nghĩa mẹ phụ vương bắt buộc chấm dứt bỏ” muốn về phương Bắc thăm phụ vương. Ta lòng không đang tâm xa bồ, Trọng Thủy cũng ngùi ngùi xa chẳng may nội chiến, khó thể tìm gặp, biết đâu hội ngộ. Cảm động trước mối tình của toàn cầu chồng son sắt, ta nghĩ ra chiếc áo lông ngỗng mà lại phụ thân tặng: “Thiếp có cái áo gấm lông ngỗng, đi tới đâu sẽ bứt lông nhưng rắc ở vấp ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứu được nhau.”

Sau khi Trọng Thủy đi không bao lâu, quân của Triệu Đà – phụ vương chồng ta đã kéo sang tiến công Âu Lạc. Như bao lần trước có nỏ thần, vua thân phụ không hề lo lắng, thong dong tấn công nốt ván cờ rồi thế hệ lấy nỏ ra trận. Đến khi quân giặc đã tới sát tình thật, cha giương nỏ thần ra bắn thì nó chẳng nổi bật gì chiếc nỏ phổ thông. Tình thế hiểm nguy, quân sĩ ngay tức khắc yểm hộ để thân phụ thoái lui. Cha vội lên chú ngựa, bỏ lại đại quát, trên trái đất chỉ mang một thanh kiếm phòng thân và để ta ngồi sau lưng, phi thoát về phương Nam.

Ngồi sau lưng phụ thân, ta chỉ biết nghĩ về địa cầu chồng đi xa chưa thông tin tức, sợ Đấng mày râu khiếp sợ, ta y theo lời hứa ước bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Ngựa phi lần khần bao lâu, cuối cùng trước mặt phụ thân con ta chỉ có đại dương bát ngát không còn đường chạy. Trước mặt là biển béo, sau lưng là đối thủ thâm hiểm, không còn lối nào chạy, phụ vương liền hướng ra hồ, khấn thần Kim Quy: “Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu.” Cha vừa khấn kết thúc thì thần Kim Quy có mặt, bảo thân phụ rằng: “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!” Cha bàng hoàng trước sự thực. Ta cũng gian khổ hiểu ra sự tình, chỉ kịp khấn: “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản bội mưu hại phụ thân, chết đi sẽ trở nên cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu nhưng mà bị nhân loại ta lừa dối thì chết đi sẽ trở nên châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù.” Rồi nhận lấy án tử từ phụ thân mà không một lời oán trách.

Sau khi ta mất dù có hóa thành châu ngọc hay có được thờ phụng thế nào thì nỗi làm nhục hại nước hại dân ta vẫn mang trên vai và tự khắc trong trọng điểm tưởng. Cũng như Trọng Thủy dù có tự vẫn để bồi tội thì chàng vẫn là công thần của nước chàng và là nhân loại chồng bội ơn, quần chúng rể bất nhân bất nghĩa. Cái chết của ta là để phụ vương ta một phần chuộc lỗi với xã tắc. Còn tội nghiệt của ta, hại non nước rơi vào tay giặc chỉ vì sự vô tứ, vô nghĩ của mình thì như biển cả muôn thuở không vơi cạn được.

Gửi lời tới những thiếu phụ dại khờ, tình ái là tươi đẹp cơ mà hãy nhìn kỹ kẻ ta để trong tim là người hay là dã thú. Giữa công và bốn là một khoảng cách rất Khủng. Ban sơ dấn thân vào những câu chuyện cảm xúc thân tình thì vẫn phải nhớ sau lưng chúng ta còn ai đang chờ.

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần sơ ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm hồ sâu…

bài thơ “Tâm sự” của Tố Hữu).

Có thể bạn quan tâm: » Cầu kính Tình yêu Mộc Châu – địa điểm check-in siêu hot

image 10 bai van dong vai mi chau ke lai truyen an duong vuong va mi chau trong thuy lop 10 hay nhat 164691855712549

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Đăng bởi vì: Thắm Đỗ

Có thể bạn quan tâm: » Check-in mỏi tay ở cầu tình yêu ở đà Lạt siêu lãng mạn

Từ khoá: 10 Bài văn nhập vai Mị Châu kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu -Trọng Thủy” (lớp 10) hay nhất

Xem lắp tại Youtube Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy – Ngữ văn 10 – Cô Trương Khánh Linh (DỄ HIỂU NHẤT)

🔖 Đăng ký khóa học của thầy cô VietJack giá từ 250k tại:
📲Tải app VietJack để xem các bài giảng khác của thầy cô. Link tải:
☎️ Hotline hỗ trợ: 084 283 4585
Ngữ văn 10 – Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy

Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy là bài học quan trọng trong chương trình Ngữ Văn 10. Trong bài giảng này, cô sẽ giúp các em tìm hiểu tất cả các kiến thức trọng tâm nhất bài học. Từ đó, các em sẽ giải các dạng bài tập từ cơ bản nhất đến nâng cao. Các em chú ý theo dõi bài học cùng cô nhé !
Đăng kí mua khóa học của cô tại:
Học trực tuyến tại:
Fanpage:
#vietjack, #nguvan10, #truyenAnDuongVuongMiChauTrongThuy

▶ Danh sách các bài học môn Ngữ văn 10 – Cô Trương Khánh Linh:

▶ Danh sách các bài học môn Sinh học 10 – Cô Nguyễn Thị Hoài Thu:

▶ Danh sách các bài học môn Vật lý 10 – Cô Nguyễn Quyên:

▶ Danh sách các bài học môn Lịch sử 10 – Cô Triệu Thị Trang:

Advertisement

Originally posted 2022-12-09 20:50:50.

KhoaDigi - Khoa Nguyễn Digitial Marketing hiện đang là marketing manager tại CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI SẢN XUẤT VÀ DỊCH VỤ LION DECOR luôn Cập nhật các thông tin sản phẩm, feedback khách hàng, tin tức nghề mới nhất của Lion Decor.